Khi mở mắt ra, Nguyên Khê phát hiện mình đang ngủ trên giường ở nhà, dì út và chị Tâm Tâm đang ngủ say ở bên cạnh, giống như là chưa từng rời đi.
"Là mơ sao?"
Ngay lúc Nguyên Khê đang thắc mắc thì chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng sấm rền vang.
Giống như trong giấc mơ, ban đêm trời cũng đổ mưa.
Bình thường lúc Nguyên Khê tỉnh dậy đều không thể nhớ được mình đã mơ thấy gì, nhưng hôm nay cậu lại có thể nhớ rõ ràng cảnh tượng trong mơ. Cậu thấy xe buýt của mẹ mình lao xuống sườn núi.
Nguyên Khê trằn trọc, đứng ngồi không yên, đánh thức Lý Lệ Vân đang ngủ say.
Lý Lệ Vân vỗ vỗ Nguyên Khê, dường như đang muốn dỗ cậu ngủ.
Như bắt được một cọng rơm cứu mạng, Nguyên Khê nói với Lý Lệ Vân vẫn chưa mở mắt: "Dì ơi, con mơ thấy chiếc xe mà mẹ đang ngồi bị rơi xuống."
Lý Lập Vân mơ mơ màng màng nói theo Nguyên Khê, hỏi: "Hả? Rơi xuống ở đâu?"
"Rơi xuống sườn núi."
Lý Lệ Vân đột nhiên tỉnh lại, nhưng đã lập tức ý thức được Nguyên Khê đang nói cái gì. Cô vỗ vỗ lưng Nguyên Khê, an ủi: "Thiết Đầu gặp ác mộng sao? Đừng sợ, mọi thứ trong mơ đều ngược lại với thực tế, con chỉ là nhớ mẹ quá mà thôi, chị ấy cũng sẽ sớm trở về thôi. Bây giờ cũng đã muộn rồi, con đi ngủ đi, khi nào con dậy thì chúng ta sẽ gọi điện thoại cho mẹ nhé."
"Nhưng..." Nguyên Khê do dự muốn nói, nhưng nhìn thấy dì út của mình đang rất buồn ngủ, cuối cùng cậu không nói gì nữa, mà nói là muốn đi vệ sinh. Cậu đứng dậy, cẩn thận đi ngang qua dì út sắp ngủ, sau đó rời khỏi phòng.
Ở nông thôn thường có một khoảng sân nhỏ, mở cửa phòng ra là thấy sân.
Trong sân tối tăm, mưa se se lạnh, Nguyên Khê rón rén đi dưới mái hiên, đi vào phòng khách thông với phòng ngủ của ông bà nội, tìm được một chiếc điện thoại được lắp trong phòng khách.
Màn hình điện thoại sáng mờ, trong bóng tối hiển thị 1 giờ 03 sáng.
Nguyên Khê bấm số điện thoại như là kẻ trộm. Tuy ba mẹ cậu không thường xuyên về nhà, cậu cũng hiếm khi lên thành phố nhưng Nguyên Khê vẫn nhớ rất rõ số điện thoại nhà của mình.
[Alo?] Điện thoại reo rất lâu, mãi cho đến khi Nguyên Khê gọi lần thứ hai thì đầu bên kia mới có người bắt máy.
Nguyên Khê rất kích động nói: "Ba, con là Thiết Đầu đây."
Nguyên Lĩnh đang mơ màng định mắng chửi, nhưng anh không ngờ rằng người ở đầu dây bên kia lại gọi ba trước. Anh phải mất một lúc lâu mới nhận ra đây là con trai mình: [Thiết Đầu, sao con lại gọi muộn thế?]
Người con hiếu thảo của Nguyên Lĩnh lập tức vứt bỏ người ba công cụ của mình sang một bên, nói: "Mẹ con có nhà không? Con muốn tìm mẹ."
[Mẹ con đi về thăm con rồi, còn mua đồ ăn ngon cho con, chắc là sáng mai sẽ về tới nhà. Con mau đi ngủ đi, ban đêm rồi đừng làm phiền người khác.]
Nguyên Khê sốt ruột nói: "Vậy bây giờ mẹ đang ở đâu? Mẹ về bằng gì thế ạ?"
[Tất nhiên là về bằng xe buýt rồi, bây giờ chắc là cách thôn không xa lắm. Được rồi, ngày mai ba còn phải đi làm, mấy ngày nay vì thằng nhóc con mà ba phải chạy ngược chạy xuôi đấy, mau ngủ đi.]
"Ba, con nằm mơ...Alo? Alo?" Nguyên Khê chưa kịp nói xong, đầu bên kia điện thoại đã vang lên tiếng bíp.
Nguyên Khê thất vọng cúp điện thoại, nhưng nghĩ lại lại cảm thấy cũng không cần thiết. Ba mình cũng không phải là siêu nhân, nước từ xa cũng không thể giải được cơn khát gần.
Hơn nữa người lớn đều không sẵn lòng tin tưởng những gì một đứa trẻ nói, nhất là khi cậu còn nói đó chỉ là một giấc mơ. Nếu nói theo cách nói của Tiểu Thiên, cái này dường như được gọi là mê tín thời phong kiến.
Nhưng cậu chỉ là đang lo lắng cho mẹ mình mà thôi.
Cho nên con người vẫn là phải dựa vào chính mình!
Hình ảnh trong mơ về chiếc xe buýt chở mẹ rơi xuống cứ hiện lên trong tâm trí Nguyên Khê. Trong lòng Nguyên Khê cảm thấy vô cùng bất an, ánh mắt lại càng trở nên kiên định. Cậu bước ra khỏi cửa, trên tay cầm một chiếc ô màu đen.
…
Vừa ra khỏi nhà, Nguyên Khê gần như bị bóng tối che mắt, hoàn toàn không xác định được phương hướng. Cậu cũng không biết chiếc xe buýt mà mẹ mình đang đi trong giấc mơ đã gặp nạn ở đâu.
Nguyên Khê lắc đầu, cẩn thận nhớ lại từng chi tiết trong giấc mơ, lưỡng lự xác định phương hướng khả thi nhất, rồi to gan đi về hướng đó dọc theo con đường ra khỏi thôn.
Nguyên Khê tuy còn nhỏ nhưng lại thường xuyên chạy nhảy và chơi đùa trên núi dưới ruộng, tốc độ không hề chậm chút nào.
Một lúc sau, Nguyên Khê cầm một chiếc ô lớn màu đen bước ra khỏi phạm vi của thôn Như Thủy.
"Rốt cuộc là phải đi hướng nào đây? Mẹ chắc là đi về hướng này nhỉ? Hay là hướng kia chăng?" Nguyên Khê lẩm bẩm, dứt khoát ném một cành cây để hỏi đường.
Càng đi, trong lòng Nguyên Khê càng cảm thấy ớn lạnh. Rừng cây hai bên đường tối tăm, tựa như có rất nhiều người đang đứng trong bóng tối, lặng lẽ nhìn mình.
Đây là lần đầu tiên Nguyên Khê dùng thân thể của mình chạy như điên trong đêm, nhưng cảm giác này dường như không quá xa lạ với cậu, chắc là trong mơ chạy cũng quen rồi.
Cậu đi đâu vậy?
Hả? Dường như nghe thấy có người đang nói chuyện với mình, Nguyên Khê lập tức quay đầu lại.
Sau khi quay người lại, Nguyên Khê nhìn xung quanh, thấy trong bán kính năm mét không có lấy một bóng người.
“Chẳng lẽ mình nghe nhầm sao?”
Nguyên Khê gãi gãi đầu, cảm thấy giọng nói này có chút giống với Lý Cẩu Đản.
Có người.
Một giọng nói mơ hồ khác lại lọt vào tai.
Nguyên Khê một lần nữa quay đầu nhìn lại, lúc mới vừa quay người lại, đột nhiên “rầm” một tiếng, trên con đường vắng lặng không một bóng người nhưng Nguyên Khê lại dường như đυ.ng phải cái gì đó.
Vào thời điểm va chạm, Nguyên Khê bỗng nhiên cảm thấy toàn thân tê dại, thân thể dường như đột nhiên mất khống chế. Giống như là lúc đang ngủ, ý thức tỉnh lại nhưng thân thể lại không tỉnh lại.
Cơ thể và ý thức bị tách rời.
Đồng thời, một cảm giác chen chúc mạnh mẽ tràn vào cơ thể.
Nguyên Khê mơ mơ màng màng, vậy mà lại nhìn thấy được cái gáy của mình!
Cảnh tượng này khiến Nguyên Khê sợ hãi.
Nguyên Khê lúc này mới phát hiện ra, dường như cậu đang đi thì đυ.ng phải ai đó.
Đó là một người đàn ông trong suốt bị mất một nửa cái đầu, máu chảy đầm đìa nhìn rất đáng sợ. Ban đầu cậu không thể nhìn thấy anh ta, nhưng bây giờ họ đυ.ng vào nhau trên đường đi, người đàn ông này đã đánh bật Nguyên Khê ra khỏi cơ thể của cậu.
Vì thế Nguyên Khê có thể nhìn thấy anh ta.
Nguyên Khê dần dần ý thức được, không chỉ ý thức của cậu đã tách rời khỏi thân thể, mà thậm chí ngay cả linh hồn cũng đã tách khỏi thân thể. Trực tiếp tách hẳn ra?
Đây không phải lại là một giấc mơ nữa đó chứ?
Nguyên Khê đứng chết lặng tại chỗ, quay người lại giống như là nửa người đã tách ra khỏi cơ thể của mình. Cậu chợt nhìn thấy Lý Cẩu Đản đang đứng nhìn mình ở bên cạnh.
Tương tự như nam quỷ nửa đầu kia, Nguyên Khê không thể nhìn thấy Lý Cẩu Đản trước khi linh hồn của cậu rời khỏi cơ thể, nhưng bây giờ cậu đã có thể nhìn thấy.
Nguyên Khê vô thức kết nối khung cảnh hiện tại với giấc mơ vừa rồi mà cậu vẫn chưa quên.
Nguyên Khê: "Sao cậu còn chưa trở về cơ thể của mình? Tớ như này là đang bị làm sao vậy?"
Lý Cẩu Đản nhìn bóng đen đang chộp lấy thân thể của Nguyên Khê: "Thân thể của cậu sắp bị cướp đi rồi."
Đúng thật là như vậy.
"Người đàn ông" kia không biết là bị Nguyên Khê đυ.ng trúng hay là đυ.ng trúng Nguyên Khê, bắt đầu điên cuồng chiếm lấy thân thể cậu, không ngừng muốn chui vào trong cơ thể cậu, muốn chiếm lấy cơ thể cậu như tu hú chiếm tổ.
Bản thân Nguyên Khê không thể di chuyển, như thể cậu đang bị yểm bùa. Cậu chỉ có thể trơ mắt nhìn người đàn ông, à không, nhìn con quỷ kia đang lao tới cướp lấy cơ thể của mình.
Nguyên Khê chợt nhớ ra, đây không phải là lần đầu tiên cậu gặp phải loại chuyện này. Lúc trước vào thành phố, trước khi hôn mê dường như cậu cũng từng gặp phải tình huống tương tự.
"Cẩu Đản, mau tới hỗ trợ tớ! Giúp tớ kéo anh ta ra." Nguyên Khê vội vàng cầu cứu.
Lý Cẩu Đản thoạt nhìn cũng không có vẻ nhiệt tình lắm, nhưng vẫn tới giúp Nguyên Khê kéo người đàn ông nửa đầu kia ra.
Nhưng chỉ sau hai lần kéo, Lý Cẩu Đản đã bị đánh bại.
Người đàn ông nửa đầu kia bị mất một nửa bộ não, trông rất kém thông minh. Nhưng chỉ số IQ bị thiếu kia dường như đã tiếp thêm sức mạnh cho anh ta. Người đàn ông nửa đầu kia vừa tranh giành cơ thể với Nguyên Khê vừa đánh nhau với Lý Cẩu Đản. Lý Cẩu Đản có vẻ như là hoàn toàn đánh không lại.
"Ai da trời ơi, nóng tính quá."
Lý Cẩu Đản đánh nhau đến mức Nguyên Khê cảm thấy sốt ruột, vì vậy cậu ngừng đánh nhau với thứ đó vì cơ thể của mình. Cậu tức giận cởi bỏ cơ thể của mình, linh hồn của cậu lập tức thoát ra khỏi cơ thể, nổi giận đùng đùng đánh về phía con quỷ nửa đầu kia.
Con quỷ nửa đầu bị Nguyên Khê đánh bật ra khỏi cơ thể.