Ánh sáng chói lòa chiếu xuống núi rừng, tia sét hóa thành quả cầu lăn xuống cây sồi.
Trời vừa mưa, khu rừng vẫn còn bao phủ trong hơi nước. Tuy nhiên những cây cối bị đánh trúng xung quanh lại dường như nổi lên Tam Muội Chân Hoả, ngọn lửa bất diệt này lại có dấu hiệu lan rộng, sương mù đen tứ phía trong rừng ngay lập tức bị những ngọn lửa này nhấn chìm.
Đội cà kheo đang đuổi theo trong màn sương đen cũng lập tức giảm tốc độ, như thể bị ngọn lửa chặn lại.
"Nhìn đi, đây là mơ." Ánh mắt Lý Cẩu Đản trở nên mơ hồ, tựa hồ lại sắp lạc vào cõi tiên.
Nguyên Khê sửng sốt đến mức há hốc mồm, nắm lấy tay Lý Cẩu Đản một lúc lâu mà không trả lời.
Thiếu niên áo vàng vừa rồi đã bị làm cho sợ hãi, lúc này chỉ chuyên tâm mang theo đồ ăn bỏ chạy, không để ý hai người đang thì thầm điều gì. Trong niềm vui bất ngờ này, cậu ấy nhanh chóng kéo lấy Nguyên Khê và Lý Cẩu Đản độn thổ chạy trốn mấy lần. Nhân lúc những con quái vật cà kheo kia không có thời gian để đuổi kịp, cuối cùng bọn họ cũng đã thành công trong việc chạy trốn khỏi những con quái vật đang truy sát gắt gao ở phía sau.
·
Thảm thực vật hai bên đường nhanh chóng lui lại phía sau, Lý Lệ Quỳ cảm nhận được hai người đang khiêng mình bước đi càng lúc càng nhanh, nhanh như tia chớp, trong nháy mắt cô đã bị đưa vào trong núi.
Nhịp tim của Lý Lệ Quỳ đập rất nhanh, cảm giác thời gian như đã trôi qua rất lâu, lại giống như chỉ trong chốc lát. Cô muốn chạy trốn, nhưng lại bị hai kẻ lập dị không có bóng giữ chân cô lại khiến chân không thể chạm đất, căn bản là không thể nào bỏ trốn được.
Mắt thấy càng ngày càng đi sâu vào trong rừng, Lý Lệ Quỳ càng cảm thấy hoảng sợ. Cô có linh cảm rằng nếu như tiếp tục đi nữa thì mình sẽ không thể quay lại.
Phải làm gì bây giờ?
Vào lúc Lý Lệ Quỳ đang nghĩ cách trốn thoát, một tiếng sấm đột nhiên vang lên bên tai cô.
Một tia sét dường như kéo dài từ phía sau gáy Lý Lệ Quỳ rồi ra xa, cong queo đáp xuống một nơi nào đó.
Tia chớp lập tức chiếu sáng khu rừng tối tăm, đồng thời cũng chiếu sáng hai người phụ nữ đang khiêng Lý Lệ Quỳ.
"A!" Hai tiếng kêu đầy sợ hãi vang lên liên tiếp, hai tay đang khiêng Lý Lệ Quỳ đột nhiên buông lỏng. Cô cúi đầu xuống, phát hiện hai người đang khiêng mình đang nhanh chóng co rút lại ở dưới tiếng sét, từ hai người phụ nữ to lớn biến thành tứ chi của loại động vật nào đó.
Lý Lệ Quỳ còn chưa kịp nhìn rõ trong ánh sáng có thứ gì, thì hai con thú đó đã “vèo” một cái, chui thẳng vào trong rừng sâu.
Khi sấm sét lướt qua, Lý Lệ Quỳ cảm thấy mọi thứ trước mắt trở nên mơ hồ và vô cùng hư ảo. Cô đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi, như đang buồn ngủ.
Lúc này, Lý Lệ Quỳ mơ hồ nghe thấy có người đang nói chuyện bên tai cô.
[Tại sao anh lại ra tay vào lúc này chứ?]
[Giống như bị ảnh hưởng bởi thứ gì đó, vô tình đánh nhầm.]
[Thôi vậy, nếu đã bị phát hiện rồi thì trực tiếp ra tay là được...]
…
Lý Lệ Quỳ cố gắng mở mắt ra để nhìn xem xung quanh cô là ai, nhưng lúc này thế giới trước mặt cô ngày càng mờ ảo, giọng nói cũng mờ dần. Không đợi Lý Lệ Quỳ kịp nghe rõ và nhìn thấy có ai ở xung quanh mình, dưới người cô vang lên một tiếng uỵch.
Lý Lệ Quỳ tỉnh dậy trên một chỗ ngồi tối tăm chật chội.
Khi mở mắt ra, Lý Lệ Quỳ chợt nhận ra rằng cô vẫn đang ở trên chiếc xe buýt mà cô đã đi trước đó, xung quanh cô đều có người. Chiếc xe buýt lắc lư trên đường, ánh đèn bên trong xe buýt đều đã tắt hết, tất cả mọi người trong xe đều đã ngủ thϊếp đi rồi.
Ngay cả tài xế cũng ngủ rồi.
Hả?
Tài xế?
Lý Lệ Quỳ nhìn thấy rõ ràng người tài xế đang nhắm mắt lái xe trên ghế lái. Cô sợ hãi đến mức chút buồn ngủ cuối cùng cũng biến mất hết.
Tài xế xe buýt thực sự đã ngủ quên, nhưng tay chân anh ta vẫn vô thức điều khiển xe buýt lắc lư trên đường núi, có lẽ chính anh ta cũng không biết xe buýt sẽ đi về đâu.
Chiếc xe buýt lúc này không biết đang ở nơi đâu, Lý Lệ Quỳ cảm thấy những con đường xung quanh trông rất xa lạ. Xe như thể đang chạy trên một con đường núi quanh co, tuy rằng ngọn núi không cao nhưng nếu rơi xuống thì chắc chắn sẽ chết. Nhìn chiếc xe lắc lư về phía trước, mỗi lần vượt qua con dốc đứng nào đó, tim gan phèo phổi của cô đều run lên.
Lý Lệ Quỳ không dám trực tiếp hét lên, lỡ như tài xế xe buýt bị dọa sợ tỉnh lại, hốt hoảng quá lại lái xe buýt lao xuống dưới thì sao!
"Này, dậy đi! Sắp xảy ra chuyện rồi, mau dậy đi!" Tay Lý Lệ Quỳ run run, cố gắng đánh thức người ngồi bên cạnh, muốn cô ấy đi kiểm tra tình huống của tài xế. Tuy nhiên, cô lay mãi mà vẫn không thấy có động tĩnh gì.
Lý Lệ Quỳ cảm thấy có gì đó không ổn, liền nhờ vào ánh trăng lướt qua bên ngoài xe để nhìn rõ hàng ghế hai bên. Lúc này Lý Lệ Quỳ mới nhận ra những người trước mặt hình như chính là đám người vừa bị tài xế ném xuống bên đường cùng với cô ở trong giấc mơ.
Lý Lệ Quỳ sắp sụp đổ rồi.
Rốt cuộc cô đã tỉnh hay chưa vậy? Tại sao khi tỉnh lại thế giới lại càng đáng sợ hơn vậy chứ!
Chẳng lẽ bây giờ cô lại bước vào một cơn ác mộng khác đáng sợ hơn hay sao?
Lý Lệ Quỳ sợ hãi, không biết phải làm gì. Bên ngoài đột nhiên có tiếng sấm rền vang, tia chớp đan xen, cơn mưa vốn đã tạnh bây giờ lại bắt đầu rơi.
“Két—"
Tiếng gió gào thét, từng tầng mây đen trên bầu trời chồng lên nhau dày đặc như một nồi nước sôi, vướng víu và cuồn cuộn sau màn mưa.
…
Thiếu niên áo vàng đưa Nguyên Khê trốn vào một khe núi cách xa màn sương đen.
Chạy điên cuồng như vậy, Nguyên Khê cũng quên đi cú sốc mà Lý Cẩu Đản vừa mang đến cho mình, cũng quên đi sự hoài nghi xem đây rốt cuộc là mơ hay là thật.
Càng đi xa, sợi dây đỏ trên tay Nguyên Khê càng không còn phát sáng rõ ràng nữa. Sau khi thiếu niên áo vàng dùng loại chất lỏng nào đó bôi lên thì nó càng trở nên yên tĩnh hơn. Lúc này thiếu niên áo vàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Thiếu niên áo vàng khoe khoang nói: “Tạm thời sẽ không bị truy đuổi nữa, tôi cũng không phải là một con chồn chỉ có thiên phú của chủng tộc. Một thanh niên hiếu học như tôi có thể làm được đủ mọi kiểu trốn thoát với các kỹ thuật khác nhau đấy."
Thiếu niên áo vàng ý định làm cho Nguyên Khê quên đi pháp thuật có mùi vừa rồi, nhưng vừa nói xong lại nhận ra mình hình như đang lạy ông tôi ở bụi này, nên nhanh chóng đổi chủ đề: "Cậu rốt cuộc đã làm cái gì vậy? Bây giờ chúng ta xin lỗi ba vợ có còn kịp không?"
Nguyên Khê nhớ lại: “Tôi nhớ là tôi đã nói là sẽ không cưới con gái của ông ấy, sau đó có một đám quái vật tới bắt tôi.”
Thiếu niên áo vàng "oa" lên một tiếng, như thể đang ngạc nhiên làm sao Nguyên Khê còn có thể đứng nguyên vẹn ở đây, còn sống tốt như vậy.
Nguyên Khê nói thêm: "Sau đó, trong lúc bắt giữ tôi thì bọn họ bị sét đánh, toàn bộ hội chợ chùa bị phá hủy, nhưng điều này chắc chắn không liên quan gì đến tôi."
Nguyên Khê tự tin cho rằng bản thân mình vô tội, cảm thấy món nợ này không nên để mình gánh chịu.
Thiếu niên áo vàng nghe vậy thì nhe răng nói: “Không biết nên nói cậu vô lễ hay là may mắn nữa, có lẽ lúc đó thật sự có thần tiên đi ngang qua bên ngoài, vừa hay cứu lấy cái mạng nhỏ của cậu. Có điều ba vợ chúng ta không phải là người rộng lượng, mà là một người lòng dạ hẹp hòi, chắc chắn sẽ nhớ kỹ món nợ này của cậu. Nếu bị ông ấy bắt được thì cậu nhất định sẽ gặp rắc rối."
Nguyên Khê cố gắng tỏ ra không sợ hãi chút nào, cẩn thận hỏi: "Ba vợ là cái gì? Ông ấy sẽ làm gì tôi?"
“Tôi đoán ông ấy sẽ gả đứa con gái hung dữ nhất của mình cho cậu, để cậu chết không chút dấu vết.” Thiếu niên áo vàng dọa dẫm, nhưng lúc này cậu ấy lại cảm thấy có chút may mắn: “Tôi còn tưởng rằng đứa con gái hung dữ nhất sẽ rơi vào chúng tôi, dù sao cũng là chủng tộc mà người ba vợ này không ưng mắt nhất, không ngờ còn có cậu đứng ở phía trước giúp tôi.”
Thiếu niên áo vàng vỗ vỗ vai Nguyên Khê, vẻ mặt hả hê khi người khác gặp nạn.
Nguyên Khê: (·ˇωˇ·)
Lý Cẩu Đản, người vẫn luôn cho rằng mình đang lạc vào trong giấc mơ, liếc nhìn Nguyên Khê với ánh mắt kỳ lạ, dường như không ngờ rằng Nguyên Khê- người còn nhỏ hơn cậu ấy đã muốn lấy vợ ở trong mơ rồi.
Thiếu niên áo vàng vừa định an ủi Nguyên Khê mấy câu, chợt cảm nhận được điều gì đó, đột nhiên kéo Nguyên Khê nằm xuống: "Mau cúi đầu xuống, nín thở."
"Sao vậy?" Trong lòng Nguyên Khê cũng cảm thấy bất an.
Thiếu niên áo vàng chưa kịp trả lời, một tia sét đột nhiên nổ tung trên bầu trời, cắt xuyên qua bóng tối như một con dao sắc bén.
Trong nháy mắt, chướng khí lan ra tứ phía, sương mù đen dày đặc giống như dính chặt vào mặt đất, tràn ra từ bên dưới.
Những hạt mưa rơi xuống, rơi trên màn sương đen đặc trên mặt đất, giống như là nước đổ vào bàn ủi nóng đỏ, phát ra tiếng tách tách, rào cản sương mù lập tức trở nên lớn hơn.
“Đánh nhau rồi, thực sự bắt đầu đánh nhau rồi. Xong rồi, chúng ta nên trốn đi đâu bây giờ?" Thiếu niên áo vàng tỏ vẻ lo lắng.
Toàn bộ ngọn núi trở nên hư ảo, xung quanh trở nên xa lạ, một lượng lớn sương mù đen tràn ngập trong không khí, dường như xung quanh không còn là những ngọn đồi gần làng của Nguyên Khê nữa. Tia sét như thể đã xuyên thủng kết giới, mở ra cánh cửa dẫn vào một vùng đất lạ.
Nguyên Khê tựa hồ nhìn thấy có một tòa thành trì ở nơi xa đang chậm rãi xuất hiện trên vùng đất tối tăm.
"Cậu trở về thân thể của mình trước đi, chúng ta trốn ở trong nhà của cậu. Đại thần đánh nhau, tiểu quỷ gặp nạn. Đây không phải là chuyện mà chúng ta có thể xử lý được." Thiếu niên áo vàng nói xong thì đột nhiên đẩy Nguyên Khê một cái.
Nguyên Khê bị đẩy một cái, cậu đột nhiên có một loại cảm giác rơi xuống không trọng lực.
Cứ như thể linh hồn vừa thoát ra khỏi cơ thể lại rơi trở lại vào cơ thể của chính mình.
Lý Cẩu Đản- người mà cậu đang nắm chặt tay không biết đã biến mất từ lúc nào.
Trong lúc ngã xuống, Nguyên Khê dường như nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của mẹ mình, sau đó cậu nhìn thấy một chiếc xe buýt đang chạy trên đường núi. Chiếc xe đột nhiên bị trượt, lao xuống rãnh núi bên cạnh đường.
Nguyên Khê đột nhiên bị dọa sợ tỉnh lại.