Quyển 2: Nhận Cha Nuôi - Chương 32: Đây là mơ

Nguyên Khê và thiếu niên áo vàng đều nín thở.

Sau khi tiếng bước chân ở cửa hang dừng lại, rất nhanh sau đó, một làn sương đen dày đặc nhanh chóng xuyên qua khe hở giữa các kẽ đá mà chui vào, như thể đang giương mắt tìm kiếm thứ gì đó, dần dần tiếp cận đám Nguyên Khê trong hang.

Khi sương đen đến gần, ánh sáng đỏ trên cổ tay Nguyên Khê cũng phát sáng ngày càng đậm màu.

“Đứng ngây ra đó làm gì? Mau đi thôi! Nơi này không phải có cửa sau sao?” Thiếu niên áo vàng tóm lấy Nguyên Khê, sòng xộc lao vào chỗ sâu nhất trong hang.

Nguyên Khê “a” một tiếng, lập tức bị thiếu niên áo vàng kéo đi, còn không quên tóm lấy Lý Cẩu Đản như đang lạc vào cõi tiên bên cạnh.

Ngay khi Nguyên Khê và những người khác bỏ chạy, tiếng gió lập tức làm kinh động đến màn sương đen vừa mới xâm nhập vào kia, vốn chỉ là một màn sương đen bình thường nay lại ngay lập tức giương nanh múa vuốt, dường như hình thành nên nhiều bóng người vặn vẹo lao về phía mấy người Nguyên Khê.

Thiếu niên áo vàng và Nguyên Khê không bị đánh ngã, nhưng Lý Cẩu Đản đầu óc đang lơ lửng trên trời phía sau Nguyên Khê thì bị cào trúng. Cậu cau mày tỉnh táo lại, nhìn về phía đám sương mù đen kia.

Thiếu niên áo vàng kéo Nguyên Khê chạy qua rất nhiều khúc cua, nhanh chóng thoát khỏi hang động, tiến vào một nơi khá

Ba người vừa đặt chân ổn định trên đường thì thấy sương mù dày đặc phía bên kia đã nhanh chóng lan tới đây, trong nháy mắt bao phủ hoa cỏ cây cối ở khu vực này.

"Leng keng..."

Trong lúc sương mù dày đặc dâng lên hạ xuống, một tiếng chuông rung động lòng người vang lên, đồng thời, tiếng gõ của một thanh gỗ rơi xuống đất, lên cao rồi lại xuống thấp, giống như ẩn chứa một giai điệu kỳ quái mà lại ngột ngạt, bức bối.

Nguyên Khê dường như đã quay trở lại ngày hôm đó tại hội chợ chùa. Tiếng kèn và tiếng trống kỳ lạ vang lên từ sâu trong tâm trí cậu, một đội cà kheo đang đi về phía cậu, càng ngày càng gần hơn, cảm giác bức bối quen thuộc lại ập đến, như thể chiếc cà kheo kia thay vì giẫm trên mặt đất thì nó lại đang giẫm lên hơi thở và nhịp tim của cậu.

Thiếu niên áo vàng nhìn thấy vẻ mặt của Nguyên Khê có vẻ không đúng lắm, dường như đang chìm vào trong màn sương mù dày đặc, bèn vội vàng kéo cậu lại, ngăn cản ánh mắt đang nhìn loạn của Nguyên Khê.

Thiếu niên áo vàng lớn tiếng nói: "Không được nghe cũng không được nhìn! Sẽ bị bọn họ kéo vào ảo giác đấy."

Lời nhắc nhở của cậu ấy dường như đã quá muộn.

Ánh mắt Nguyên Khê lờ đờ, như thể tất cả mọi thứ cậu chứng kiến đã không còn là thứ trước mắt nữa, thân thể dần dần trở nên trong suốt, giống như sắp bị mang đi vậy.

Thiếu niên áo vàng muốn mặc kệ, nhưng nghĩ đến Nguyên Khê là người đầu tiên nhìn thấy cậu ấy đứng dưới mưa còn đề nghị cho cậu ấy trú mưa, để cậu ấy xem TV cùng, nắm lấy tay cậu ấy rồi đập tay với nhau, nói rằng cậu ấy là bạn mới của mình. Thiếu niên áo vàng không khỏi nghiến răng nghiến lợi: “Tôi đúng là mắc nợ cậu mà.”

Nói xong, một luồng khí màu vàng đột nhiên mạnh mẽ lao thẳng vào trong màn sương đen, mùi hăng nồng ngay lập tức chặn đứng sự lan rộng của màn sương đen, ngay cả giọng nói của những bóng người trong màn sương đen dường như cũng bị một ảo ảnh mơ hồ chặn lại.

Nguyên Khê vốn đã nhìn thấy những người đi cà kheo đó đi đến trước mặt mình, đột nhiên lại bị một mùi hương kí©h thí©ɧ, đầu óc giống như bừng tỉnh lại sau một trận chấn động. Thân hình mơ hồ của cậu cũng hoàn toàn trở về như lúc ban đầu, chỉ là biểu cảm trên mặt hơi nhăn nhó, bịt mũi hét lên: “Ôi, cái gì mà hôi thế?"

Thiếu niên áo vàng ho khan một tiếng, sau đó nghiêm túc nói: "Đây là đòn công kích trong ảo giác, cậu mau chóng bịt tai và mắt của mình lại đi, không được nhìn lung tung."

Không phải là nên bịt mũi lại sao? Nguyên Khê cảm thấy kỳ lạ.

"Leng keng..."

Ngay khi thiếu niên áo vàng dứt lời, âm thanh trong màn sương đen lại xuất hiện, đám khí màu vàng vừa chặn màn sương đen đã biến mất, sương mù đen lại tràn ngập không khí như chất độc từ mu bàn chân.

Thiếu niên áo vàng vừa nhìn thấy thì cũng hoảng sợ: "Mau lên, thứ này khó đối phó quá, không thể cản nổi, gió thổi quá mạnh!"

Nghe vậy, Nguyên Khê nhanh chóng tóm lấy Lý Cẩu Đản đang lạc vào cõi tiên rồi bỏ chạy.

"Leng keng..."

Sương đen không ngừng đuổi theo ba người bọn họ, mỗi lần thiếu niên áo vàng đưa Nguyên Khê chạy trốn, dường như bởi vì sợi dây trên tay Nguyên Khê đã khiến cho đám quái vật cà kheo cảm nhận được cậu nên chúng luôn đuổi kịp rất nhanh.

Càng đuổi càng gần, càng lúc càng gần. Đột nhiên, làn sương đen phía sau dường như chuyển từ vô hình sang hữu hình, nhanh chóng tấn công Nguyên Khê. Tuy làn sương đen không thể chạm vào Nguyên Khê, nhưng nó gần như cuốn bay Lý Cẩu Đản phía sau Nguyên Khê, may mà Nguyên Khê đã kịp kéo người lại.

Màn sương đen vừa chạm vào người, giống như là duỗi ra vô số bàn tay, trực tiếp đánh thức Lý Cẩu Đản đang lạc vào cõi tiên. Lý Cẩu Đản cau mày lại, liếc nhìn màn sương đen ở phía sau.

Nguyên Khê phát hiện ra, vội vàng bịt mắt Lý Cẩu Đản lại: "Đừng nhìn, Hoàng Hoàng nói rồi cậu không nghe sao? Sẽ bị kéo vào ảo giác đấy."

Lý Cẩu Đản: "Buông tớ ra rồi chạy đi."

“Bộ dạng cậu như không tỉnh ngủ thế này, tớ mà không lôi cậu đi, nhỡ cậu bị bắt thì làm thế nào?” Nguyên Khê nói chuyện rất nghĩa khí. Tuy cậu không thân thiết với Lý Cẩu Đản mấy nhưng rất cương quyết muốn đưa người trở về an toàn.

“Vậy cứ để nó bắt thôi.” Lý Cẩu Đản thản nhiên nói, sau khi nói xong lại quay về trạng thái như lạc vào cõi tiên. Cậu lại bị Nguyên Khê kéo đi, giống như nếu Nguyên Khê mà buông tay ra thì cậu ấy sẽ bay đi mất như bong bóng.

Nguyên Khê chỉ hận rèn sắt không thành thép, phàn nàn: "Sao cậu lại làm như thể là đang nằm mơ vậy? Chúng ta là đang chạy trốn đấy! Nếu còn cứ tiếp tục như vậy thì cậu sẽ bị quái vật ăn thịt luôn đó!"

Nghe vậy, Lý Cẩu Đản nhìn về phía gương mặt trắng như tờ giấy, tươi đẹp quỷ dị của Nguyên Khê, hỏi ngược lại: "Chúng ta không phải đang nằm mơ sao?"

Nguyên Khê: ?

Tớ nỗ lực hết sức kéo cậu chạy đi như thế, vậy mà cậu lại nghĩ rằng mình đang nằm mơ sao!

Lúc này, sương mù đen ở phía sau dường như sắp chạm tới hai người, một miếng vải rách đánh vào họ. Nguyên Khê phản ứng rất nhanh, vội vàng né tránh, nhưng Lý Cẩu Đản- người đang trong trạng thái mơ hồ lại không né được, bị đánh trúng.

“Bộp” một tiếng, đầu Lý Cẩu Đản bị đập một cái thật mạnh.

Nhìn thấy Lý Cẩu Đản bị đập mạnh đến mức đầu cúi xuống đất, Nguyên Khê lập tức cười một tiếng đầy chế nhạo: "Để cho cậu ngơ ngác ở đó chịu đòn đi, tớ đã nói đây không phải là mơ rồi mà."

Tình trạng lơ lửng như lạc vào cõi tiên của Lý Cẩu Đản được cải thiện đôi chút sau cú đánh đó. Cậu lại được Nguyên Khê kéo đi tránh một đòn tấn công khác của màn sương mù đen. Cậu cau mày nhìn về phía khu rừng, vẫn mạnh miệng nói: “Đây chỉ là một giấc mơ. Ngọn lửa sẽ đốt cháy nơi này, những con quái vật đuổi theo chúng ta cũng sẽ bị thiêu rụi."

Nguyên Khê muốn nói hôm nay trời vừa mưa, rừng cây còn rất ẩm ướt, làm sao mà có lửa được.

Nguyên Khê còn chưa kịp phản bác Lý Cẩu Đản thì trên bầu trời đột nhiên có tiếng sấm vang trời không hề báo trước, một tia sét đánh xuống, đánh trúng cây sồi phía sau ba người.

Tia sét đánh xuống đất phát ra âm thanh "xẹt xẹt", khiến thiếu niên áo vàng sợ hãi, thiếu chút nữa là biến trở lại hình dạng ban đầu. Tay Nguyên Khê cũng run run, nhưng vẫn giữ chặt để cho “quả bóng bay” Lý Cẩu Đản không bay đi mất.