Cô gái tóc đỏ lại hỏi: “Chị gái, chị từ đâu trở về vậy? Hơn nửa đêm rồi, thật là vất vả.”
Lý Lệ Quỳ vừa nghe vậy thì lòng tựa như ngâm trong nước chua, lập tức kể khổ, “Còn không phải là vì chuyện đứa nhỏ sắp đến trường hay sao, chạy đôn chạy đáo muốn gãy chân luôn.”
Lý Lệ Quỳ kể chuyện con mình không thể rời khỏi thôn, còn phải đi khắp các miếu thờ để xin làm quen kết nghĩa.
Lý Lệ Quỳ bùi ngùi nói: “Cô nói xem tại sao có con rồi thì chuyện hoang đường nào cũng phải trải qua vậy chứ!”
“Ai nói không phải đâu, chị gái đúng là vất vả.” Hai cô gái đi bên cạnh lắng nghe rất nghiêm túc, còn thường xuyên phụ họa, an ủi Lý Lệ Quỳ vài câu, khiến cho Lý Lệ Quỳ nghe mà thấy vô cùng dễ chịu, hận không thể kết nghĩa chị em.
Lý Lệ Quỳ đang trò chuyện hăng say thì bên tai bỗng nhiên truyền ra một giọng nói, [Cô nhìn kỹ mà xem, dưới chân hai người đó không có bóng đổ.]
Lý Lệ Quỳ lập tức tỉnh táo lại, vội vàng cúi đầu nhìn thử. Hai người đang cười nói với cô chẳng những dưới chân không có bóng đổ mà phía sau hai chân dường như còn có một cái chân thứ ba đang không ngừng lắc lư nữa.
Lý Lệ Quỳ chợt cảm thấy như giữa ngày hè nắng nóng bị ai đó xối cho một xô nước lạnh từ phía sau gáy, da gà trên người trong phút chốc nổi từ da đầu xuống đến xương sống, lan tới cả nửa sau lưng.
Chẳng những là người không quen biết, dưới chân không có bóng, Lý Lệ Quỳ ngẩng đầu nhìn lại thì thấy con đường trước mặt cũng không đúng.
Lý Lệ Quỳ vốn vẫn đi theo con đường dẫn về thôn, bởi vì con đường về thôn chỉ có một thôi cho nên cứ đi thẳng là tới, cô cũng không nhìn kỹ đường. Nhưng bây giờ vừa nhìn mới phát hiện, không biết con đường đang đi đã chia thành hai nhánh đường nhỏ từ khi nào.
Cảnh vật xung quanh ngày càng trở nên xa lạ, mồ mả hai bên đường ngày càng nhiều, có lẽ cô đã đi lên con đường rẽ chẳng hiểu sao lại bị chia ra đó, ngày càng cách xa con đường về thôn.
Lúc này Lý Lệ Quỳ quay đầu lại nhìn thoáng qua hai cô gái bên cạnh. Hai người vẫn đang cười, lại còn nghiêm túc nghe cô kể chuyện nhà, mở miệng là gọi chị gái rất là ngọt ngào. Nhưng nhìn kỹ thì ánh mắt của hai người họ dưới ánh trăng lại là kiểu mắt dựng thẳng tạo ra khe hở như muốn ăn người.
Đó không phải là ánh mắt của con người!
“Chị gái, chị sao vậy? Nói tiếp đi, bọn em đang nghe mà.” Hai người thấy Lý Lệ Quỳ dừng lại còn cười hỏi.
Lý Lệ Quỳ rùng mình, vội vàng giành lấy rương hành lý trong tay cô gái, nói năng lộn xộn, “Tôi phát hiện hình như mình đi sai đường rồi! Em gái, tôi còn có chút việc gấp, lần sau lại trò chuyện tiếp nhé.”
Lý Lệ Quỳ nói xong không dám xem phản ứng của hai người, quay đầu bỏ chạy.
Nhưng cô vừa chạy, hai cô gái đó đã lập tức theo sát. Không thấy các cô đi nhanh cỡ nào mà vẫn luôn bám sát theo phía sau Lý Lệ Quỳ.
“Chị gái, sao chị lại gấp gáp vậy? Bọn em tiễn chị một đoạn đường nha.” Giọng nói của hai người vang lên từ xa, quanh quẩn bên tai Lý Lệ Quỳ. Giọng nói vốn nghe rất thân thiết lúc này lại tựa như âm thanh máy móc không hề có tình cảm.
Lý Lệ Quỳ không dám quay đầu lại, phát hiện hai người lại áp sát tới, sợ tới mức xách rương hành lý chạy như điên rời đi.
“Chị gái, bọn em tiễn chị...”
“Không cần, không cần!” Lý Lệ Quỳ thật sự đã bị dọa sợ chết khϊếp. Cô không nhìn thấy hai cô gái đó đuổi theo thế nào nhưng lại vẫn luôn bám dính lấy một vị trí phía sau Lý Lệ Quỳ. Cho dù Lý Lệ Quỳ có chạy nhanh cỡ nào thì cũng không thoát được.
“Phải tiễn chứ.”
Lý Lệ Quỳ đang suy sụp, nghe thấy câu đó xong bỗng thấy hai cô gái đó tiến tới xách lấy hai bên trái phải Lý Lệ Quỳ.
Lúc này, Lý Lệ Quỳ mới phát hiện ra hai người kia dường như cao hơn mình rất nhiều, vừa xách cô lên là chân cô không thể nào chạm đất, chỉ có thể bị hai người khiêng đi về phía trước.
“Á, hai người thả tôi xuống!” Lý Lệ Quỳ hoảng sợ hô lên, nhưng hai người khiêng cô lại ngoảnh mặt làm ngơ xem như không nghe thấy.
.
Nguyên Khê dẫn thiếu niên áo vàng tới trước hang của Trùng Hợp Trùng Mạc.
“Ôi chao, còn là một cái hang động nữa. Nhưng trông dáng vẻ rách nát này mà ở lại thì quá khó xem.” Thiếu niên áo vàng nhìn hang đá lụp xụp đó, tấm tắc cảm khái.
Nguyên Khê nghe vậy thì ho nhẹ một tiếng, sau khi bị hoảng sợ thì đầu óc cậu đã tỉnh táo hơn rất nhiều. Cậu mơ hồ nhớ tới một chuyện, chẳng hạn như là có lẽ nơi này là do cậu cầm đầu đập nát.
Ánh mắt Nguyên Khê đang mơ hồ dường như nhìn thấy cái gì đố, bỗng nhiên hô lên một tiếng “ấy”.
Hang động của Trùng Hợp Trùng Mạc vẫn là dáng vẻ đổ nát như lần trước cậu đến nhưng đã có một điểm khác biệt.
“Làm sao vậy?” Thiếu niên áo vàng hỏi.
Nguyên Khê chỉ vào một chỗ trống rỗng bên cạnh hang động, nói: “Nơi này ban đầu có treo biển số nhà mười ba đường Nguyệt Kiến, Dương Đông, Tiểu Thanh Sơn, bây giờ không thấy nữa.” Chỉ để lại một cái bảng tên hang Niêm Thấp.
Thiếu niên áo vàng nghe vậy thì sờ sờ cằm, trầm ngâm nói: “Bị tháo tên xuống rồi? Như vậy đúng là không bình thường, hoặc là chủ nhà ngỏm rồi, hoặc là bị gạch khỏi hộ tịch đuổi đi rồi.”
“Bị gạch khỏi hộ tịch?” Nguyên Khê ngạc nhiên về chuyện của thế giới yêu quái.
Thiếu niên áo vàng: “Đúng vậy, đừng thấy nơi này không dễ lăn lộn, nhưng gần đây chính là vùng đất linh thiêng. Bây giờ đang là thời mạt pháp, có thể có được một cái hộ tịch cố định ở trong này để tu hành cũng không phải là chuyện dễ dàng. Muốn có chút đạo hạnh thì hàng năm còn phải nộp chút nhang đèn... Khụ, cung phụng cho cha vợ chúng ta, chứ không thì tôi cũng không vội đến nơi này.”
Nguyên Khê nghe vậy thì giật mình, cũng không biết có nghe hiểu hay không nhưng vẻ mặt lại lộ ra vẻ nịnh bợ rất đúng lúc.
Nguyên Khê chỉ vào hang Niêm Thấp nói: “Cậu đi từ đây đến cuối hang, có một cánh cửa, mở cửa ra rồi cứ đi thẳng về phía trước, chẳng bao lâu sau là sẽ đến được chỗ hội chùa thôi.”
Khi Nguyên Khê nói tới đây bỗng nhiên gãi đầu, nhớ tới cảnh tượng khủng bố khi cậu đi dạo hội chùa. Cậu đã cưỡi một tia chớp đánh sập cả hội chùa lần trước. Nghĩ vậy, cậu bèn bổ sung thêm một câu, “Nhưng tôi cũng không chắc hội chùa có còn ở đó hay không, lần trước tôi đi hình như có một tia chớp đã bổ nơi đó thành đống đổ nát rồi.”
Thiếu niên áo vàng đang định cảm ơn vì Nguyên Khê đã dẫn đường, nghe một câu như thế thì rất là kinh hãi, “Sao lại bị sét đánh, không thể nào! Chẳng lẽ là vị thần linh nào đánh tới chỗ này rồi?”
Vẻ mặt Nguyên Khê mờ mịt nhìn thiếu niên áo vàng có lối suy nghĩ bay quá xa kia, lại nhìn xem Lý Cẩu Đản ở bên cạnh. Nguyên Khê vốn định xem Lý Cẩu Đản có hiểu Hoàng Hoàng đang nói gì hay không. Kết quả người này tựa như đã rơi vào cõi thần tiên xa xôi rồi, tựa như nếu không bị Nguyên Khê tóm lấy thì cậu ấy đã biến thành quả bong bóng bay đi mất rồi.
Đúng lúc này, đêm canh ba bỗng nhiên nổi gió.
Thiếu niên áo vàng nhạy bén phát hiện thấy sự khác thường, bỗng dưng nhìn khắp xung quanh.
Rừng rậm mới vừa đổ mưa mang theo sự ẩm ướt u ám, có làn sương độc dày đặc màu xanh đen bủa vây bốn phía.
Thiếu niên áo vàng lại ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, khí độc trong rừng tựa như đã lặng yên che phủ cả bầu trời, che luôn cả ánh trăng trên đó, vô biên vô hạn, lại từ đó mà hình thành từng đám mây đen giống như mặt người lại giống như gương mặt của động vật.
“Trời ơi, là ai trêu chọc cha vợ của chúng ta vậy. Thảo nào tôi không tìm thấy được, thì ra đường đi đã bị giấu mất rồi.” Lúc này, thiếu niên áo vàng mới thật sự tin tưởng chuyện phố Miếu Tiền bị sét đánh mà Nguyên Khê nói. Nếu không thì có lẽ cũng sẽ không bày ra trận địa lớn thế này.
Vừa mới dứt lời, từ sâu bên trong cánh rừng bỗng nhiên truyền đến một ít tiếng động kỳ lạ nối tiếp nhau. Có tiếng bước chân, có tiếng chuông đồng, lại có tiếng khúc gỗ kẽo cà kẽo kẹt.
Dường như có rất nhiều người đang chậm rãi đi tới đây từ trong bóng đêm từ bốn phương tám hướng.
Xuyên qua núi rừng giữa đêm tối.
“Chạy mau đi.” Thiếu niên áo vàng bỗng dưng kéo lấy Nguyên Khê huỳnh huỵch chui vào trong hang Trùng Hợp Trùng Mạc, mà Lý Cẩu Đản đang bị Nguyên Khê tóm lấy cũng bị kéo vào hang theo.
Mới vừa trốn vào trong hang động không bao lâu đã nghe thấy một tiếng kỳ quái rất đáng sợ đang dần tới gần. Âm thanh đó lộp bộp lộp bộp hơi giống tiếng bước chân, hoặc như là tiếng bang bang do gậy gỗ nện lên phiến đá hoặc trên khối đất cứng phát ra. Nó chậm rãi đi ngang qua trước cửa hang động Trùng Hợp Trùng Mạc.
Nguyên Khê nhìn xuyên qua kẽ hở trên tảng đá trước cửa hang động, nhìn thấy từng cây gậy như là đi cà kheo đang nâng lên hạ xuống, xung quanh cà kheo còn lập lòe ánh lửa màu xanh đậm tựa như ma trơi vờn quanh, u ám ảm đạm.
Cây gậy cà kheo này trông rất là quen thuộc.
Đúng lúc này, không hiểu vì sao trên tay Nguyên Khê bỗng nhiên sáng lên.
Chỗ cổ tay của Nguyên Khê giống như là có một sợi dây thừng màu đỏ chui ra từ dưới làn da, con số 49 rũ từ trên đầu xuống đang phát ra ánh sáng màu đỏ tươi như máu.
Ánh sáng đỏ đó còn chợt lóe lên tựa như một tín hiệu cảnh báo gì đó.
Thiếu niên áo vàng nhìn thấy sợi dây trên tay Nguyên Khê đang phát sáng thì cũng vươn tay mình ra.
Trên tay cậu ấy cũng có một sợi dây thừng kiểu dáng giống như Nguyên Khê nhưng con số thứ tự lại không giống, trên tay cậu ấy rũ xuống một số 7. Nhưng khác với sợi dây trên tay Nguyên Khê, sợi dây trên tay thiếu niên áo vàng không có phát ra ánh sáng đỏ, cũng không có lóe lên.
“Đây là cái gì?” Nguyên Khê nhìn sợi dây thừng trên tay mình, lại nhìn trên tay thiếu niên áo vàng, tại sao lại không giống nhau? Cậu còn nhìn cổ tay Lý Cẩu Đản một cái, không có.
“Ánh sáng của cậu không được may mắn lắm, có phải cậu đã làm chuyện gì đắc tội cha vợ chúng ta không?” Thiếu niên áo vàng không chắc chắn lắm, hỏi.
Nguyên Khê há miệng thở dốc, vừa định nói gì đó thì chợt nghe thấy tiếng gậy cà kheo nện xuống đất ở bên ngoài không còn nữa, giống như là đội ngũ cà kheo đi ngang qua cửa hang động bỗng nhiên dừng lại ở trước cửa hang vậy.