Chương 9

“Người của huynh đây!”

Rồi từ sau tảng đá bước ra, mặt nhăn như khỉ ăn ớt. Người đàn ông kia vừa thấy là nữ nhân thì thở phào, rồi rầm một tiếng, ngã lăn ra đất.

“Gì chứ, bị tôi hù chết rồi à?”

Mục Đào hốt hoảng chạy đến, đưa tay kiểm tra hơi thở, còn chưa chạm vào mũi hắn thì bất ngờ bị nắm chặt lấy tay.

“Cứu ta…”

Nói xong câu đó, đầu cũng không nhúc nhích, chỉ còn tiếng thở khẽ khàng.

Mục Đào thầm nghĩ – đúng là người quý mạng thật.

Nhìn kỹ thì vóc dáng cao ráo, khí chất không tệ, nét mặt cũng sáng sủa. Cứu sống rồi biết đâu còn có thể "phát triển" được gì đó…

Giang Hoài Cổ hay bảo nàng: “Cơ hội là do mình tự giành lấy. Nhất là… chồng tương lai.”

Nghĩ tới đây, trái tim từ bi cứu người của Mục Đào bắt đầu sục sôi.

Lần trước Sở Tiêu đi, để lại một đống thuốc trị thương. Mặc dù nàng vẫn còn tức hắn, nhưng cũng ráng giữ thuốc cẩn thận. Giờ đúng lúc cần dùng rồi.

Người kia vì mất máu quá nhiều nên mặt mày trắng bệch, xám xịt. Mục Đào cũng chẳng phân biệt nổi vết thương nằm chỗ nào, thế là không nghĩ nhiều, vèo vèo vài cái – lột sạch áo.

Trên người chi chít vết kiếm, có vết chỉ cần lệch vài phân nữa là không còn mạng. Mục Đào dùng rượu Giang Hoài Cổ để rửa sạch, rồi thoa thuốc, xé luôn áo trong thành vài mảnh băng bó, cột hắn lại chắc như bánh chưng.

Xong việc, nàng thở phào mãn nguyện.

Người bệnh khi tỉnh chắc chắn phải ăn. Mục Đào bèn lấy bộ nồi niêu xong chảo của Giang Hoài Cổ ra, nấu cháo. Bộ đồ nấu ăn phát ra tiếng leng keng inh ỏi, nhưng người kia vẫn nằm yên như cây khô mục.

Lúc cháo chín, trời cũng sẩm tối.

Mục Đào ngồi dựa bên phiến đá, chăm chú ngắm người trước mặt – lông mày kiếm, sống mũi cao, mặt góc cạnh lạnh lùng, môi mím lại. Nhìn cỡ tuổi nàng, chắc chưa lấy vợ.

Cứu một mạng người, chắc cũng nên có báo đáp. Giang Hoài Cổ thường nói, “Trên giang hồ, ơn nghĩa khó đền, nhiều khi chỉ có thể… lấy thân báo đáp thôi.”

Nàng và hắn, phải chăng cũng nên theo đúng nguyên tắc ấy?

Nghĩ tới đây, mắt Mục Đào nheo lại – không tồi.

Chạy mất một tên què, giờ tới lượt một tên bị thương. Có lẽ đây là con đường gian truân mà ông trời vạch ra cho nàng… trong hành trình kiếm chồng.

Đang mơ mộng đến cảnh tượng “thân báo đáp” chưa thành, người kia bỗng thì thào gì đó, không nghe rõ.

Mục Đào vội ghé tai sát lại, chưa kịp nghe hết thì bị hắn… nắm chặt tay lần nữa.

Lần này nghe rõ rồi, Mục Đào mắt sáng như sao, tim đập thình thịch.

“… Tiểu tiên nữ…”

Từ nhỏ tới lớn, lần đầu tiên được gọi là tiên nữ, Mục Đào không xúc động mới lạ!

“Yên tâm, có bản tiên nữ ở đây thì nhất định sẽ bảo vệ chàng chu toàn.”

Người nọ đôi mắt khẽ chuyển động, rốt cuộc vẫn không tỉnh lại.

Sáng hôm sau, Mục Đào bị đánh thức bởi một loạt âm thanh kỳ quái. Trong lòng bàn tay nàng vẫn còn vương lại chút hơi ấm, vừa sực nhớ ra còn có người khác, Mục Đào liền bật dậy. Người vốn hôm qua còn hấp hối, nay đã thảnh thơi ngồi trên tảng đá một bên, ánh mắt lặng lẽ dõi theo nàng.

Nghĩ đến lời Mục Phinh thường dặn, Mục Đào vội đưa tay sờ mặt, quả nhiên từng nếp nhăn in hằn. Nàng thở dài, chắc hẳn xấu xí lắm rồi.

“Cô nương đã cứu ta.”

Giọng điệu khẳng định chắc nịch. Mục Đào thầm nghĩ, tất nhiên rồi, trên vách Huyền Thiên Nhai này chỉ có hai người bọn họ thôi. Nàng thoáng ngượng ngùng, song cũng nhanh chóng tự trấn an: con người, ai chẳng có lúc xấu xí. Nếu phu quân tương lai ngay cả điểm ấy cũng không chịu được, thì đến khi nàng hoa tàn nhan phai, chẳng phải sẽ càng chê bai sao.

“Đúng vậy, chính ta cứu chàng.”