Chương 8

Mặc dù giận đến bốc khói, nhưng Mục Chiếm Thanh vẫn cố nén lại, lời ngon tiếng ngọt tiễn được bà vυ" của Thái tử ra khỏi phủ – cái bà nổi tiếng hung dữ khắp vùng quê ấy.

Hai mẹ con kia lúc rời đi mặt mày hớn hở như thể thắng to, khiến Mục Phong chẳng buồn nhớ lại, chỉ thấy Mục Đào đúng là rước họa vào nhà. Theo nàng nghĩ, mấy chuyện như thế này, tránh được thì tránh, dính vào làm gì cho mệt xác.

Tự hạ mình đi gây sự, đúng là chẳng được ích gì.

Cũng vì chuyện đó, Mục Chiếm Thanh nổi trận lôi đình với Mục Đào. Đúng lúc ấy, Giang Hoài Cổ đến phủ chơi, nhân tiện sắp rời đi, Mục Chiếm Thanh liền nhờ luôn anh ta đưa Mục Đào lên Huyền Thiên Nhai – lên núi diện bích suy ngẫm lại bản thân.

Trong lòng Mục Đào thì đang mừng rơn, nhưng bên ngoài vẫn phải làm bộ đáng thương, tỏ vẻ như đi lên núi Huyền Thiên là nhiệm vụ “cực hình” gì đó ghê gớm lắm.

Chỉ đến khi hai thầy trò cưỡi ngựa rời khỏi phủ, cách xa hẳn, Mục Đào mới cười nói vui vẻ với Giang Hoài Cổ như chưa hề có cơn giông nào vừa trôi qua.

“Mục Đào, lần trước lên Huyền Thiên Nhai, có gặp ai không?”

Hai người vừa đến chân núi, bước chậm lại. Một câu hỏi nghe có vẻ vô tình, lại khiến Mục Đào lập tức nổi máu căm phẫn. Cái trải nghiệm làm “trâu bò” ấy, nàng nào dễ gì quên được?

“Đừng nhắc nữa, gặp một tên què, mà còn tự phụ với thanh cao gì đâu.”

Giang Hoài Cổ tim đập thình thịch – hèn gì mấy hôm nay không liên lạc được với Sở Tiêu, hóa ra… đôi bên tan vỡ rồi à?

Vừa đặt chân lên Huyền Thiên Nhai, Mục Đào chưa kịp nói với anh ta câu nào, người kia đã mặt lạnh như băng, nói vài câu rồi vèo một cái, phóng ngựa đi mất.

“Mục Đào, đủ thời gian thì tự xuống núi.”

“Biết rồi.”

Nhưng Giang Hoài Cổ không xuống núi ngay. Anh ta phi ngựa vài vòng rồi đi vào một con đường nhỏ, rẽ vào chỗ bụi rậm um tùm dẫn tới một cái hang bí mật. Nếu không phải anh ta gạt đám cỏ ra, e là chẳng ai biết chỗ này lại có một hang động kỳ lạ đến vậy.

Trước cửa hang còn dấu vết đánh nhau, máu me kéo dài tới tận cửa động rồi mới biến mất.

Anh ta nín thở, cầm kiếm quẹt nhẹ lên vách đá, sinh ra tia lửa vàng kim. Người thường nghe chắc không thấy gì, nhưng ai có võ công mà nghe thấy âm thanh đó thì có khi đầu đau như búa bổ.

Không có tiếng vọng lại – Giang Hoài Cổ yên tâm hơn một chút, tiếp tục đi vào trong.

Vượt qua mấy khúc quanh ngoằn ngoèo, đến đoạn cuối là một hang tròn rộng lớn. Chính giữa có một tảng đá khổng lồ, trên đó đặt… một cỗ quan tài bằng đá.

Anh ta đi quanh quan tài một vòng, không thấy gì lạ, rồi tiếp tục kiểm tra phía sau. Có vẻ mấy người truy đuổi chưa vào được đây. Dù sao đi nữa, mấy ngày tới cũng không thể lơ là.

Mục Đào đứng trước vách đá, nhìn bản chiêu thức mới Giang Hoài Cổ khắc lên tường. Cũng hơi phức tạp, nàng chưa hiểu lắm, chỉ biết múa tay vung roi mấy cái cho giống. Đang định luyện tiếp thì chợt nghe tiếng bước chân lảo đảo bên ngoài.

Tai nàng thính cực, vội tránh ra sau tảng đá lớn, ngồi chờ xem tình hình.

Dạo gần đây, Huyền Thiên Nhai đúng là không yên bình chút nào.

Một người đàn ông mặc áo xám xanh xông vào, tay phải cầm kiếm, vừa đi vừa khập khiễng, kiếm còn cào xước mặt đất – rõ là bị thương nặng. Dù vậy, vừa vào hang, hắn đã cảnh giác che chắn ngực mình, giọng dữ dằn:

“Ai đó?”

Khí thế ngút trời, võ công còn hơn cả nàng. Dù bị thương, Mục Đào cũng biết mình không phải đối thủ, bèn thức thời la lên: