- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tây Giang Xuân Thiển
- Chương 54
Tây Giang Xuân Thiển
Chương 54
Lúc ấy, Mục Đào đang ngồi thêu hoa. Bên cạnh có hai mụ mụ, một người vừa dạy lễ nghi xong, người kia thì cầm tay chỉ nàng từng mũi kim thêu hoa sen. Mụ mụ kia thêu ra đóa sen tươi tắn như vừa mới vươn lên từ mặt nước, còn đến tay Mục Đào thì hoặc chỗ này kéo nhầm sợi chỉ, chỗ kia lại lòi mất mũi kim, cuối cùng thành một đóa sen tàn chẳng ai buồn ngó.
Mục Đào bực mình vứt khăn xuống, đang định đứng dậy, vừa ngẩng đầu thì thấy mẫu thân đang ngồi một bên, tay cầm chén trà lặng lẽ nhìn. Nàng chỉ đành thở dài, nhặt khăn lên, tiếp tục giả vờ làm dáng cho qua.
Lúc ấy, quản gia Lưu hấp tấp chạy vào. Gió theo chân ông ta lùa qua vườn, khiến hoa hai bên lắc lư nghiêng ngả. Mặt mũi Lưu quản gia toàn mồ hôi, giọng run run:
“Phu nhân! Không hay rồi… tin từ tiền tuyến vừa truyền về… vị cô gia tương lai… ngài ấy… bị quân địch tập kích, đã… đã chết trận rồi.”
Mục Đào giật nảy, mũi kim run một cái, đâm trúng ngón tay. Máu rịn ra nhuộm đỏ cả đóa sen trên khăn, ngờ đâu lại che đi chỗ đường kim méo mó.
Nàng thất thần đứng dậy, nhìn về phía mẫu thân. Quản gia Lưu vẫn đang lau mồ hôi, còn phu nhân thì mặt đầy thê lương, nhất thời chẳng biết phải phản ứng ra sao. Chỉ biết một điều: Mục gia tuyệt đối không thể nhân cơ hội mà hạ nhục người ta, nhưng trong lòng cũng chẳng khỏi xót thương. Nghĩ đến Mục Phinh còn chưa kịp xuất giá đã thành goá phụ sống, sau này lại mang thêm tiếng “khắc phu”, tương lai con bé biết tính sao?
Mục phu nhân còn đang suy nghĩ, Mục Đào đã lảo đảo lao tới, sắc mặt hoảng hốt:
“Mẫu thân, quản gia vừa nói… là thật sao?”
“Ài… đợi phụ thân con hạ triều, ta và ông ấy sẽ đến phủ Bình Âm hầu một chuyến. Dù thế nào cũng phải tỏ chút lòng thương tiếc. Lúc này, tuyệt đối không được để người ta thấy chúng ta có ý giễu cợt. Dù gì, phu nhân họ Diệp cũng phải gánh vác đại cục. Con theo phụ thân cầu xin bà ấy giúp một tay, coi như tận chút lòng thành.”
Diệp Vân chết rồi.
Ý niệm ấy như cái búa gõ thẳng vào lòng ngực.
Mục Đào buông tay mẫu thân, đứng ngây tại chỗ. Hai mụ mụ đến khuyên, nhưng trong mắt nàng dần dần mất đi tiêu cự. Trước mắt, hoa cỏ rực rỡ bỗng hóa thành trắng đen. Nàng nhìn sang, thấy môi mụ mụ đang mấp máy, song lỗ tai chẳng nghe được gì.
Một mụ mụ khác gào to hơn, dường như còn đang tranh cãi với người bên cạnh. Mục Đào đưa tay dụi tai, vẫn không nghe rõ. Hai gương mặt trước mắt lúc mơ hồ, lúc lại rõ nét đến đáng sợ. Trên lưng nàng, mồ hôi lạnh chảy thành vệt.
Chỉ đến khi hồn vía quay lại, nàng mới bàng hoàng nhận ra: tất cả không phải mơ.
Diệp Vân thật sự đã chết.
Trong phủ Thần vương, các mưu sĩ tụ tập bàn bạc. Một là vì tin Diệp Vân tử trận, hai là vì phải đối phó cục diện kế tiếp.
Nếu hắn còn sống, lần này toàn thắng trở về, nhất định sẽ được hoàng thượng trọng thưởng. Nào ngờ lại đi theo vết xe đổ của cha mình, số mệnh Bình Âm hầu phủ quả thực quá bạc bẽo. Từ nay, vị trí ấy tất sẽ rơi vào tay phó soái Cố Hoằng Nghị, hắn mới là người ôm trọn vinh quang.
Cố Hoằng Nghị còn có phụ thân là Cố Thanh, vốn thân cận với Thái tử. Mà một vị tiểu thϊếp của ông ta, lại là biểu muội xa của hoàng hậu. Quan hệ ràng buộc như thế, mai sau e rằng sẽ thành đối thủ cùng bàn cân với Thần vương.
Trong triều, tướng quân nắm binh quyền, đôi khi còn mạnh hơn trăm lời của văn thần. Mà lúc này, biên cương binh biến liên miên, triều đình càng phải dựa vào võ tướng. Ai giành được sự ủng hộ của họ, kẻ đó sẽ có lợi thế to lớn trong cuộc tranh đoạt ngôi vị.
Cố Hoằng Nghị, đã trở thành mối uy hϊếp.
Tằng Thái Mẫn ghé tai vương gia thì thầm mấy câu, sắc mặt Thần vương lập tức biến đổi. Người nọ tính tình vốn chẳng tệ, nhưng đem cái khí phách ấy dùng lên đầu người khác, còn mang danh “Thần vương phi”, thì quả thật chẳng hợp lễ chút nào.
Dù Thần vương có sai ám vệ đi theo, trong lòng vẫn thấp thỏm. Lúc này, hắn càng bận tâm hơn: sau khi Diệp Vân chết, ai mới đủ sức thay thế, để chống lại Cố Hoằng Nghị?
Tằng Thái Mẫn gật đầu, thừa nhận: đây chính là sự sắp đặt thích hợp nhất.
Ngày thứ hai sau khi nghe tin Diệp Vân tử trận, Mục ào để lại thư cho song thân, rồi khoác áo nam trang, một mình cưỡi ngựa chạy thẳng đến biên ải.
Nàng không nghĩ đến hậu quả, chỉ đi như kẻ liều mạng, tựa như một tướng sĩ ra đi với quyết tâm không trở lại. Chọn con ngựa rắn rỏi, nàng phi nước đại suốt năm ngày.
Khi đến nơi, chỉ còn lại một bãi máu tanh ngập trời.
Xác chết la liệt khắp nơi. Cố Hoằng Nghị đã dẫn quân khải hoàn, chỉ còn lại những chiến sĩ bỏ mạng, phơi thây giữa gió cát.
Mộ Đào xuống ngựa, đôi chân run rẩy. Nàng không biết phải tìm từ đâu, càng không biết Diệp Vân nằm ở nơi nào.
Khung cảnh trước mắt — một màu tang tóc thê lương, khác hẳn khí thế hào hùng khi nàng lên đường. Môi nàng run run, cuối cùng bật thốt một tiếng gào:
“Diệp Vân!”
Tiếng gọi vỡ vụn, như cánh chim bi thương tan loãng trong không trung, chẳng có hồi âm.
Nàng đi qua từng thi thể, người dính đầy máu tanh. Chân cố tránh chạm vào thân xác ai, nhưng ánh mắt vẫn không thoát khỏi những gương mặt bất động. Nàng chưa từng thấy nhiều tử thi đến thế, lại còn vầy xéo trong cảnh tượng rợn người này. Chỉ thấy bản thân như một cô hồn dạt giữa địa ngục.
Trong bóng tối, có mấy người dõi theo, ánh mắt cũng xao động, song chẳng ai dám lên tiếng khuyên can.
Nàng tìm mãi, tìm đến lúc chính mình cũng như mang hơi thở tử khí, đến tận nơi chỉ còn sót lại vài bức tường gãy nát. Xác chết hoặc vắt nửa người trên vách đá, hoặc bị chém thành hai nửa, một nửa còn treo lơ lửng, một nửa đã rơi xuống vực sâu.
Vì tử trận đã nhiều ngày, dung mạo họ méo mó gớm ghiếc, như thể vẫn giữ nguyên nét tuyệt vọng lúc lìa đời — mong ngóng một cơ hội sống sót, mong cùng về kinh nhận thưởng. Nhưng hết thảy đều tan biến trong trận chém gϊếŧ cuối cùng.
Mục đào ngồi bệt xuống bên mép vực. Đôi tay nàng vì lật xác mà vương mùi tử khí nồng nặc, quần áo cũng loang lổ máu mủ.
Đám người theo dõi nàng lặng lẽ nhìn nhau, sợ nàng bi thương quá độ mà nhảy xuống, liền rón rén dịch lại gần hơn, để kịp thời cứu một mạng trong phút chót.
Bàn tay khẽ chạm vào miếng ngọc bội trong ngực áo, lòng Mục Đào bỗng trống rỗng, ngay cả nước mắt cũng chẳng biết nên rơi xuống thế nào. Cổ họng nàng cứ như có khói quấn lấy, chẳng rõ từ đâu xộc đến, cay rát đến mức nàng ho liên hồi.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tây Giang Xuân Thiển
- Chương 54