Chương 51

“Nếu ta mà say, ngươi – cái gã phong lưu bề ngoài đạo mạo, trong lòng chẳng biết ra sao – lúc ấy lộ mặt thật, để người ta nhìn cho rõ, xem rốt cuộc giả nhân giả nghĩa tới mức nào.”

Mục Đào nghiêng đầu nhìn hắn, thấy hắn chẳng nổi giận, trái lại còn mơ hồ trầm tư. Nàng tức khí, lửa trong lòng tự bốc lên.

“Cô nương Uyển Uyển ở Lạc Hoa Lầu sắp sinh rồi đấy. Nghe nói ngươi dạo này chạy tới đó càng nhiều. Nếu để người ta biết, chẳng biết ngoài kia sẽ đồn ra sao. Chưa biết chừng đứa nhỏ trong bụng nàng ta, đến cuối cùng lại bị gán cho ngươi!”

Mục Đào nhìn đâu cũng thấy hắn chướng mắt, nhưng lại không thể không nhắc nhở. Ngoài nàng và hắn ra, biết Uyển Uyển có thai chẳng được mấy người. Miệng bà chủ lầu xanh kín như bưng – giữ mạng là chính. Nếu kẻ đứng sau kia đến lúc không còn nhớ tình xưa nghĩa cũ, e là chuyện gì cũng có thể làm ra. Dù sao, gái thanh lâu không quyền không thế, không chỗ nương tựa, thân phận chẳng khác gì cá trên thớt.

“Thì ra Nhị tiểu thư đang lo cho ta.”

Sở Tiêu khẽ cười, bàn tay đặt trên gối hơi run một chút, thoáng qua nhanh như chớp.

“Ngươi bớt tự đắc đi. Ta chỉ sợ ngươi chết không có chỗ chôn.”

Mục Đào khẩu khí cứng cỏi, nhưng men rượu dần ngấm, gương mặt nàng ửng hồng, tay phe phẩy quạt, cố tình tỏ ra hơi say. Má hồng phấn như ngọc, khiến lòng Sở Tiêu thoáng lay động.

“Ngươi say rồi.” Hắn đưa tay lấy chén rượu trước mặt nàng, có ý ngăn lại.

“Vậy sao, Sở Tiêu?” Mục Đào bỗng nhiên ngồi ngay ngắn, giọng nói lại trong trẻo khác hẳn, “Vậy ta mượn men say, hỏi ngươi một câu, được không?”

“Ngươi nói đi.”

“Ngươi cùng Diệp Vân kết giao rốt cuộc vì mục đích gì?”

Câu hỏi vừa thốt ra, hơi men trong mắt nàng như tản đi hết, chỉ còn sự sáng tỏ trong trẻo. Hai người nhìn thẳng nhau, chẳng ai chịu nhường. Ý cười nơi khóe môi Sở Tiêu chậm rãi tan biến, lạnh lẽo hệt như cành mai khô giữa trời tuyết, chẳng còn chút sinh khí.

Hắn biết, nàng đã sớm hoài nghi thân thế của mình. Đáng khen là với tính cách Mục Đào, nàng có thể nhẫn đến bây giờ mới mở miệng. Lần này lại còn mượn rượu giả say, chắc hẳn là cân nhắc kỹ lưỡng, vì nghĩ đến sự an nguy của Diệp Vân nên mới buộc phải hỏi. Ngón tay hắn trong tay áo siết chặt, gân xanh nổi hằn, chỉ tiếc Mục Đào đâu để tâm mà nhận ra.

“Ta với hắn, dĩ nhiên là bạn bè. Nhị tiểu thư cho rằng… còn có thể là gì nữa?”

Sở Tiêu khẽ đẩy bánh xe lăn ra sau. Đời này hắn ngồi quá lâu, mỗi khi đối thoại cùng người khác, họ thường phải cúi xuống mới nghe được lời hắn. Có kẻ vì tôn trọng, cũng có kẻ cố tình làm nhục, vênh mặt khinh thường. Chỉ là, từ sau khi hắn nổi danh, cảnh ấy ít đi nhiều.

“Ngươi biết ta đang hỏi gì, Sở Tiêu. Ngươi tiếp cận Diệp Vân, rốt cuộc là để làm gì?” Giọng Mục Đào nghiêm hẳn, ẩn ẩn mang theo ép buộc.

“Bạn bè.”

“Ngươi nói dối.”

“Ta không.”

Một người cứng rắn, một kẻ bình thản, bốn mắt nhìn nhau, không tránh không né, như đang giao đấu, cũng như đang kiên quyết chứng minh: là ngươi sai.

“Ngươi cùng sư phụ, nhiều lần lén giấu đi những tờ cáo thị. Người đứng sau đó chính là Lương vương của nước Sở. Ban đầu ta không hiểu, đến khi so gương mặt ngươi với ông ta, các ngươi không giống, nhưng lại giống… nói không rõ chỗ nào. Nhưng ta biết, ngươi và Lương vương chắc chắn có quan hệ dây mơ rễ má.

Sở Tiêu, ân oán của thế hệ trước chẳng liên quan gì đến Diệp Vân. Cha hắn năm xưa cùng Lương vương giao chiến, rồi cả hai đều không thể trở về bên người thân. Không chỉ ngươi, Diệp Vân cũng vậy. Vậy nên ngươi toan tính từng bước, bày mưu tính kế… là để báo thù Diệp Vân, đúng không?”

Lời nói buông xuống, Mục Đào thấy trong ngực nhẹ hẳn. Chỉ là, gương mặt hắn thoáng rung động, xen lẫn vẻ bi thương. Tiếc thay, trong lòng nàng giờ chỉ lo cho Diệp Vân, chẳng để tâm tới nét u uất kia.

“Nhị tiểu thư thật coi trọng ta. Không ngờ trong mắt ngươi, kẻ què này còn có bản lĩnh lớn lao đến mức có thể gϊếŧ chết một tướng quân dũng mãnh như Diệp Vân.”

Sở Tiêu cười, mà nắng trời vẫn sáng, mai vẫn nở, song Mục Đào lại thấy như ngàn vạn bông tuyết rơi xuống, lạnh lẽo thấu xương.

“Ngươi báo thù Diệp Vân, đâu nhất thiết phải gϊếŧ hắn. Có những việc còn khiến con người đau đớn hơn cái chết. Sở Tiêu, chuyện đời trước đã qua, có khi buông xuống chưa chắc không phải là phúc.”