“Cũng chẳng có gì. Chỉ là gần đây kinh thành lời ong tiếng ve quá nhiều, e rằng Nhị tiểu thư vì thế mà buồn phiền. Mấy hôm không gặp, ta lo lắng nên mời đến đây giải sầu.”
“Vậy thì ta phải đa tạ Khang cô nương đã rộng lòng. Có điều, ta với cô nương vốn chẳng thân quen, gặp hay không gặp cũng chẳng liên can gì. Nếu đã có chuyện thì cứ nói thẳng ra, ta cũng bớt thấp thỏm. Dù sao, cũng nhờ có bức thư của cô nương mà phụ thân mới cho ta ra khỏi phủ một ngày.”
Mục Đào không hề có ý muốn dây dưa thân thiết. Đó cũng là điều Mục Chiếm Thanh thường dặn dò từ nhỏ: ai cố tình tỏ vẻ gần gũi thì nhất định có dụng tâm, chớ dại mà mắc lừa.
Khang Diệu Tuyết hơi khựng lại, tựa hồ không ngờ nàng đáp trả thẳng thừng như vậy. Sắc mặt thoáng tối đi, nhưng rồi nàng mỉm cười gượng gạo:
“Nhị tiểu thư quá lời rồi. Chỉ là mấy lời đồn ở kinh thành có liên quan đến cô và Sở công tử. Sở công tử vốn là bằng hữu thân thiết của ta, thanh danh lại vẫn luôn tốt đẹp. Nay vì lời đồn nhảm kia mà ảnh hưởng đến cả hai, ta nghĩ chi bằng gọi mọi người đến nói rõ một lần. Nếu không, để bọn tiểu nhân thêm thắt truyền đi truyền lại, e rằng cuối cùng sẽ gán cho Sở công tử một cái danh chẳng ra sao, thật là khó mà chịu nổi.”
Mục Đào hờ hững cười:
“Ồ, chuyện ấy không cần giải thích đâu. Ta với Sở công tử chẳng có nửa phần quan hệ, cô nương đừng lo. Ngược lại, cô phải trông chừng chàng cho kỹ, kẻo ngày nào đó lại cùng ai khác truyền ra chuyện mờ ám, lúc ấy dính dáng đâu chỉ mỗi mình ta. Kinh thành thiếu gì tiểu thư ngưỡng mộ Sở công tử, cô nương coi bộ sẽ bận lắm đây.
Còn nữa, Sở công tử có thanh danh tốt, thì Mục Đào ta cũng đâu kém cạnh. Nếu chẳng ai bịa đặt nhảm nhí, ta nguyện cả đời không vướng víu chút quan hệ nào với các người.”
Hôm đó chuyện gì xảy ra, lời đồn từ đâu mà ra, Sở Tiêu trong lòng hiểu rõ. Sao đến cuối cùng lại đổ hết lên đầu Mục Đào? Người cần tự soi lại mình chẳng phải chính là hắn sao!
Nàng liếc qua hắn, chỉ thấy dáng vẻ ung dung, chậm rãi nâng chén rượu lên môi, đẹp như tiên nhân trong tranh bước ra, tao nhã uống một ngụm rồi thong thả đặt xuống, chẳng buồn mở lời.
Đúng là may mà hắn què, bằng không không biết sẽ hại bao nhiêu cô nương.
Khang Diệu Tuyết xem ra cũng không phải tay vừa. Thoạt trông nho nhã chẳng vướng bụi trần, vậy mà sốt ruột lên lại luống cuống, đảo lộn hết trật tự. Chuyện vốn dĩ nên để Sở Tiêu tự mình nói, nàng ta lại gánh hết, thay hắn lo liệu. Còn hắn thì chỉ lo nhấp rượu, một chữ cũng không tranh cãi với Mục Đào.
Cảnh này khiến Mục Đào không tài nào ngồi yên. Nàng vừa định đứng dậy cáo từ thì nghe hắn chậm rãi mở miệng, giọng điệu thản nhiên:
“Khang cô nương, đa tạ cô vì ta mà bất bình. Nhưng chuyện của ta, xưa nay ta không thích người khác xen vào. Lời đồn hôm nay cũng là do ta cư xử không đúng, chẳng liên quan gì đến Nhị tiểu thư, mong cô chớ hiểu lầm.
Vả lại, nếu có thể, ta muốn nói riêng với Nhị tiểu thư mấy câu. Xe ngựa đã chuẩn bị sẵn ở cửa sơn trang, ta bảo người dắt đến cho cô.”
Nói rồi hắn vung tay một cái, hạ nhân lập tức dẫn ngựa, chuẩn bị xe. Thái độ ấy khiến Khang Diệu Tuyết dù muốn ở lại cũng khó lòng mở miệng.
Trong lòng nàng ta chua xót, không ngờ Sở Tiêu vì Mục Đào mà chẳng hề giữ thể diện cho mình, còn ép phải rời đi trước. Nhưng vì không muốn đắc tội, Khang Diệu Tuyết chỉ đành cúi người, ánh mắt ngấn lệ, oán trách nhìn Mục Đào mấy cái rồi đành rời đi.
Mục Đào cười khẩy:
“Sở công tử bản lĩnh thật. Mấy hôm trước còn cùng Thái tử phi mập mờ không rõ, hôm nay lại để ta chứng kiến cảnh có người vì chàng mà nổi máu ghen tuông. Quả nhiên khiến người khác phải mở rộng tầm mắt. Chẳng trách hôm đó chàng dùng tiếng đàn ám chỉ ta, đúng là khéo léo thông tuệ. Nhưng nhớ kỹ, nhìn cho kỹ mà chọn, kẻo sau này lỡ cưới nhầm bà chằn về, ngày ngày nó hành hạ, lúc ấy đừng có than.”
Sở Tiêu bật cười, thong dong đáp:
“Chuyện ấy xin Nhị tiểu thư khỏi lo. Nếu một ngày nào đó ta thực sự cưới phải hạng bà chằn, ta cũng cam tâm tình nguyện, tuyệt không oán thán. Nào, chén này kính cô, coi như tạ lỗi vì hôm trước đã thất lễ.”
Thấy hắn hiếm khi dứt khoát như vậy, Mục Đào cũng chẳng khách sáo, uống cạn luôn rồi rót thêm rượu.
“Loại rượu này phải nhấp từ tốn mới hay, ban đầu thì êm ả, nhưng hậu vị rất mạnh. Người nấu rượu là danh sư ở kinh thành, dùng chính tuyết tan ở Mai trang ủ thành, trong vắt ngọt lành. Coi chừng say đấy.”