Ý của điện hạ là… Nhị tiểu thư Mục gia, chính là người năm đó cứu ngài?
Đa phần là vậy.
Ngón tay Trần Vương khẽ siết lại, vết máu loang trên tay, nhưng trong đầu hắn chỉ hiện ra gương mặt thiếu nữ khi cười nói, vừa quen thuộc vừa xao động.
Điện hạ cùng Mục nhị tiểu thư, quả thật hữu duyên.
Thị vệ giọng có phần xúc động, rồi lại khẽ thấp xuống:
Chỉ là… Nhị tiểu thư vốn là người tướng quân Diệp gửi gắm cho ngài, nếu như…
Trần Vương chợt sầm mặt, ánh nhìn lạnh lẽo. Trường kiếm trong tay khẽ nghiến qua phiến đá, vang lên tiếng leng keng giòn giã mà thân kiếm không sứt mẻ. Hắn nâng kiếm lên, mỉm cười đầy ẩn ý:
Thái Mẫn, Diệp Vân ta phải giữ, nhưng Mục Đào ta cũng quyết không nhường. Chỉ là món nợ nhân tình này, ta đành ghi lại, sau này trả hắn quan cao lộc hậu để bù đắp. Dù sao, hiện giờ Mục Đào đường hoàng là chính phi của Trần Vương ta. Nếu ta không mở miệng, Mục gia cũng chẳng dám ra mặt xin hủy hôn với phụ hoàng. Thế nên, món nợ Diệp Vân, từ nay ta mang.
Điện hạ, xin hãy cân nhắc kỹ lưỡng.
Trong mắt Thái Mẫn, chủ nhân tuyệt không phải kẻ hành động bồng bột. Hắn nói vậy, tất nhiên đã cân đo thiệt hơn.
Chỉ tiếc thay cho Diệp Vân, chinh chiến nơi biên ải Tây Bắc, cuối cùng ngay cả người mình thương cũng chẳng giữ nổi.
Ngươi cho rằng ta là kẻ vong ân bội nghĩa sao?
Thuộc hạ không dám.
Thái Mẫn lập tức lùi một bước. Hai người đồng loạt xoay mình lên ngựa, một trước một sau, khoảng cách không gần không xa, lặng lẽ phi đi.
“Cả đời này, ta muốn gì, mẫu phi đều thay ta tranh về. Ngay cả ngôi vị thái tử tương lai, bà cũng dốc sức mưu toan. Chuyện hôm nay, nếu ta không phát hiện thì thôi, nhưng mà… cô nương ấy, đã lượn lờ trong lòng ta mười mấy năm nay. Trước kia không nghĩ gì, nhưng giờ ngẫm lại, e rằng ta đối với nàng không giống người khác. Chuyện thiên hạ vốn thế, chỉ cần dốc sức tranh, thứ muốn có ắt sẽ nằm trong tay. Có được rồi, mới biết bản thân thật sự muốn hay không. Ngươi nói có đúng không?”
Trần Vương không quay đầu, nhưng giọng điệu thì đầy quyết đoán. Đã nói đến nước này, cho dù rằng Thái Mẫn có chút dị nghị cũng chẳng tiện mở miệng phản bác.
Từ nhỏ, Trần Vương vốn là người được sủng ái. Nếu không nhờ Hoàng hậu hậu thuẫn thâm sâu, e rằng ngôi thái tử đã sớm đổi chủ. Huống hồ, chỉ là một nữ tử, hắn muốn thì bằng mọi cách cũng đều dễ như trở bàn tay.
Chỉ có điều… ngày Diệp Vân khải hoàn hồi kinh, nếu nghe tin này, không biết sẽ có cảm tưởng thế nào. Một ván cờ giả giả thật thật, không ai gỡ được, trừ khi Trần Vương chịu buông tay, thành toàn cho người khác.
Mục Đào về phủ, không tránh khỏi bị tra hỏi một phen. Trước tiên là Mục Chiêm Thanh ở tiền sảnh, vừa hỏi đến biểu hiện của Thái tử và Trần Vương trong yến tiệc, lại gặng thêm mấy chuyện lặt vặt của Lễ bộ Thượng thư, toàn là sự vụ triều đình. Mục Đào cẩn thận đáp từng câu, không dám sơ sót.
Xong xuôi, nàng toan trở về phòng nghỉ, ai dè Mục phu nhân đã ngồi chờ sẵn trong buồng. Vừa thấy con gái bước vào, bà liền đứng dậy đón, những câu sắp hỏi thì nhắm mắt cũng đoán ra được:
Hôm nay có chỗ nào thất lễ không? Có nói chuyện với Trần Vương nhiều không? Thái tử phi ra sao? Có phải so với Mục Phinh nhà ta còn đẹp hơn vài phần?
Mục Đào vừa cởϊ áσ vừa kiên nhẫn trả lời từng câu. Mục phu nhân nghe, khi thì gật đầu, khi lại trầm ngâm, không biết trong bụng đang tính toán gì.
Mục Phinh vốn là danh nữ nổi tiếng chốn kinh thành: dịu dàng, hiểu lễ, dung mạo không chê vào đâu được. Lại gả cho thế tử An Gia, quả thật xứng đôi vừa lứa. Trong mắt Mục phu nhân, nữ nhi lớn nhà mình chính là nhất thiên hạ, không ai bì kịp.
Mục Đào liền cười hì hì:
Mẹ yên tâm, chị cả là đẹp nhất, cả kinh thành chẳng ai sánh bằng. Nhưng mà, hôm nay con mệt lắm rồi, giờ chỉ muốn tắm rửa một cái, lăn ra ngủ thôi. Có chuyện gì, ngày mai mẹ hẵng dạy con, được chứ?
Mục phu nhân giả vờ giận, đưa tay gõ trán nàng, nhưng cũng không nỡ làm khó:
Thôi được. Con nhớ kỹ, chuyện hôm nay thế nào, sau này xuất giá ắt dùng tới. Lễ nghi hoàng gia vốn rườm rà, con chớ có tùy tiện quá.
Khó khăn lắm mới tiễn được mẹ đi, Mục Đào thả mình vào thùng nước ấm, toàn thân như được giải thoát.
Trong đầu nàng, bao chuyện dồn dập hiện ra, chắp nối lại tuy còn lộn xộn nhưng cũng dần gỡ ra manh mối. Có điều, nguyên nhân hệ quả chằng chịt, nàng vẫn chưa hiểu hết. Có lẽ nước quá ấm áp, chỉ chốc lát, nàng đã mơ màng ngủ thϊếp đi trong làn hơi nóng. Khi tỉnh lại, đã nửa đêm, nàng vội hong khô tóc, leo lên giường, rồi lại một đêm yên giấc dài lâu.