Sở Tiêu ngồi im trên xe lăn, ngón tay vuốt nhẹ tay vịn, như đang suy tư điều gì. Từ trong bóng tối, Trương Quyền Chi bước ra định đẩy xe, thì nghe hắn buông một câu nhàn nhạt, lạnh lẽo:
“Nàng ấy… e là chẳng muốn nhìn mặt ta nữa rồi.”
Diễn trò cho vui thôi, Mục Đào liên tục lắc đầu, Trần Vương cũng không miễn cưỡng, liền xoay người cưỡi ngựa đi trước.
Ngay khi ấy, xe ngựa từ cổng phụ chậm rãi lăn bánh ra, dừng ngay trước mặt nàng. A hoàn còn đang loay hoay tìm ghế nhỏ, chưa kịp phản ứng thì Mục Đào đã nhanh nhẹn nhảy phốc lên xe. Cô bé trố mắt ngạc nhiên, may mắn là lúc này khách khứa đã lui cả, chẳng ai trông thấy. A hoàn bèn thu ghế về, Mục Đào dặn dò phu xe mấy câu, căn dặn hắn đi chậm thôi.
Ngựa chạy thong thả như đang dạo bước trong sân, lắc lư đến mức Mục Đào mấy lần gà gật suýt ngủ quên. Nếu không phải sợ nửa đường chạm mặt Trần Vương, nàng cũng chẳng phải làm trò vòng vo rắc rối thế này.
Trong mơ, nàng đang định túm lấy Sở Tiêu từ trên xe lăn kéo xuống thì bên ngoài bỗng vọng vào tiếng binh khí va chạm. A hoàn hốt hoảng vén rèm, mặt mày thất sắc:
Tiểu thư, bên ngoài có người gây chuyện, hay là chúng ta vòng đường khác đi thôi!
Mục Đào chống tay vén rèm, liếc ra ngoài thì thấy hơn chục hắc y nhân đang vây công hai nam tử. Nhìn kỹ dáng hình, chính là Trần Vương.
Đây nào phải chuyện gây rối thông thường. Cân nhắc chớp mắt, Mục Đào bèn nhảy thẳng từ cửa sổ xuống, vung roi da xé gió. Một tên hắc y bị bất ngờ, cánh tay liền bị quất rách toạc.
Mục cô nương quả nhiên lợi hại!
Trần Vương vừa hạ gục một tên, vừa tiến sát bên nàng. Nhìn thấy roi dài trong tay nàng, ánh mắt thoáng chấn động.
Cây roi này… đã theo cô nương nhiều năm rồi?
Tất nhiên. Cẩn thận!
Nói đoạn, Mục Đào đẩy mạnh hắn sang bên, roi quất ngược trở lại, móc câu sắc bén cào thẳng vào mặt đối thủ, kéo dài xuống tận cổ. Máu tuôn đỏ lòm, nhìn mà rợn người.
Trần Vương không dám khinh suất, cùng thủ hạ hợp sức đánh tan toán còn lại. Nhân lúc bọn chúng bỏ chạy, hắn kịp bắt một tên, xé vạt áo nhét vào miệng để ngăn hắn tự vẫn.
Mục Đào thở phào, định thu roi lại thì thấy Trần Vương đã bước tới, ánh mắt khó hiểu dán chặt vào nàng, rồi lại như vô tình quan sát roi da.
Mục cô nương, có thể cho ta xem cây roi này không? Vừa rồi thấy cô nương vung roi linh hoạt, quả thực thích hợp cận chiến.
Được thôi.
Mục Đào thuận tay đưa roi, vừa dứt lời mới nhận ra câu “được thôi” bật ra quá tự nhiên, khiến lớp vỏ thục nữ dịu dàng nàng gắng gượng cả ngày lập tức vỡ toang. Suy cho cùng, bản chất nàng vẫn là người chẳng mấy giữ kẽ.
May mà người đối diện lại là Trần Vương, hơn nữa hôn ước giữa hai bên vốn chỉ là trò đùa. Nếu đổi lại là ai khác, ắt hẳn nàng đã bị quở trách rồi.
Trần Vương cầm roi trong tay, chăm chú ngắm nghía, như thể đây là thứ đã quen thuộc từ lâu. Hắn chợt ngẩng đầu, chỉ vào đầu roi cười hỏi:
Ở đây hình như thiếu thứ gì thì phải? Có vết mòn rõ ràng. Roi này thật hiếm có, cô nương phải giữ cho kỹ, đừng tùy tiện để người ngoài thấy.
Điện hạ tinh mắt quá. Trước kia quả thật ta từng treo một cái tua ở đó. Ngài yên tâm, vừa rồi chỉ là tình huống cấp bách nên ta mới ra tay. Mong điện hạ đừng mách phụ thân, mẫu thân ta, nếu họ biết được chắc chắn lại phạt ta một trận nên thân.
Mục Đào vừa cất roi vào hông vừa cười cợt nói đùa.
Trần Vương lặng lẽ nhìn dung mạo nàng, càng ngắm càng thấy giống một bóng hình trong ký ức. Quả nhiên nữ nhi lớn lên đổi khác, khiến hắn không thể nhận ra ngay.
Mục cô nương lo xa rồi. Lần này đa tạ cô nương tương trợ. Chuyện hôm nay, xem như bí mật của riêng hai ta, ta sẽ không hé nửa lời. Trời cũng đã tối, cần ta đưa cô nương về phủ không?
Không cần, không cần! Ngài mà đưa ta về, mẫu thân thế nào cũng nghĩ ta lại gây họa. Vậy ta xin cáo từ.
Mục Đào híp mắt cười, tung người nhảy lên xe ngựa. Phu xe lập tức vung roi, xe lăn bánh vun vυ"t, bỏ Trần Vương lại phía sau, thẳng hướng Mục phủ.
Điện hạ, cánh tay ngài hình như bị thương.
Nghe nhắc, Trần Vương mới nhận ra chỗ ấy đau rát, nhấc tay lên, thần sắc dần nghiêm nghị. Hắn quay lại nhìn thị vệ thân cận đã theo mình bao năm, giọng trầm thấp:
Ngươi còn nhớ hồi ta nhỏ, từng lén ra khỏi cung, giữa đường bị thích khách chặn gϊếŧ không?
Thuộc hạ tất nhiên nhớ rõ. Điện hạ vì sao lại nhắc đến?
Khi ấy cũng có một tiểu cô nương dùng roi cứu ta. Chỉ là khi đó nàng còn vụng về, đâu được như bây giờ thuần thục.
Ánh mắt Trần Vương nheo lại, bóng xe ngựa đã khuất xa, song nụ cười của Mục Đào dường như vẫn còn ngay trước mắt, rõ ràng đến mức chạm tay là thấy.