Chương 45

Từ khi Mục Đào được Trần vương chọn, trong phủ bỗng dưng xuất hiện hai bà mụ dạy lễ nghi: một lo huấn luyện quy củ đi đứng, một thì dạy nàng thêu thùa, nữ công và… vài chuyện kín đáo chốn khuê phòng.

Cái cảnh bị hành hạ chẳng khác gì tra tấn này chỉ đến khi Thái tử đại hôn mới tạm dừng.

Vì phe Hoàng hậu dâng tấu liên tục, lấy quốc lễ ra làm cớ. Lễ nghi nước Tần coi trọng tôn ti, nên dù là Đông cung đại hôn cũng buộc phải tổ chức trước Trần vương, không thể để đảo lộn tôn thứ.

Dù Trần phi được sủng ái tới đâu cũng chẳng thể làm trái phép tắc hoàng gia. Hoàng thượng yêu thương bà, nhưng không phải yêu mù quáng, Trần phi hiểu rõ điều đó nên cũng đành im lặng.

Là vị hôn thê tương lai của Trần vương, Mục Đào cũng nằm trong danh sách được mời dự lễ. Ba ngày trước, Mục phu nhân đã loay hoay hết bộ này tới bộ khác mà vẫn chưa ưng, cuối cùng chọn một mẫu mới tinh từ Đường phủ.

Một chiếc áσ ɭóŧ màu nguyệt bạch, cổ áo như cánh bướm chập chờn, khéo léo tôn lên dáng người mềm mại uyển chuyển. Váy dưới gấu may thủ công kiểu bách diệp, họa tiết xanh biếc như gợn sóng lan tỏa mỗi bước nàng đi, vừa thanh nhã vừa trang trọng. Bên ngoài khoác thêm chiếc áo ngắn màu biếc xẻ chéo, làn da trắng mịn như tuyết khẽ ẩn hiện, khiến người ta dễ sinh mơ tưởng.

Mục Đào lại thấy mặc thế này chẳng khác gì cực hình, bước đi phải rón rén từng chút, tốc độ giảm phân nửa. May mà thắt lưng vẫn có thể cài roi, đó vốn là thói quen may y phục của Đường gia, coi như an ủi được phần nào.

“Đừng có mà lỗ mãng làm mất mặt nhà này. Hôm nay, con phải nhẫn, nhẫn nữa, không nhẫn cũng phải nhẫn, nhớ chưa?”

Mục phu nhân nắm chặt tay nàng, dặn tới dặn lui, lo lắng nàng trong tiệc Thái tử lại bày trò, để người ta cười chê.

Ngẫm lại, Mục Đào cũng thấy mình đúng là cái số chuyên rước họa, cứ vô duyên vô cớ kéo cha mẹ vào phiền toái, lại còn chả chịu ngoan ngoãn.

“Xin mẹ yên tâm, hôm nay con quyết không gây họa.”

Dù sao cũng chỉ là dự lễ, ăn bữa cơm, nàng còn có thể làm rối tung lên kiểu gì nữa chứ?

Thế nên suốt đường đi nàng đều nghiêm chỉnh, nhớ lời hai bà mụ dạy như thần chú, không dám sai lệch nửa phần. Khi xe dừng, bên ngoài đã kê sẵn bậc thang nhỏ, nha hoàn dìu nàng bước xuống, lập tức thu hút ánh nhìn xung quanh.

Mục Đào thầm nhủ: Phải vững, phải chậm rãi, nhất định không được sải bước, càng không được cười toe toét. Dù gặp người quen cũng chỉ được cười mỉm thôi.

Thành ra, khi nhìn thấy cỗ xe phía sau, nàng lập tức né sang, bước đi uyển chuyển như lá sen lay động, nhanh chóng vào trong Thái tử phủ, tuyệt không dám lên tiếng chào hỏi.

Trương Quyền Chi ngơ ngác nhìn theo bóng lưng ấy, vừa đẩy xe lăn cho Sở Tiêu, vừa cúi đầu lẩm bẩm:

“Nhìn cũng ra dáng tiểu thư khuê các lắm chứ, sao trước đó lại làm mấy chuyện kỳ cục như thế?”

Sở Tiêu thuận mắt nhìn theo, đúng lúc Mục Đào khẽ xoay người, váy áo tung ra làn sóng xanh biếc, quả thật rất đẹp.

Nhân duyên đưa đẩy, trước kia Sở Tiêu từng chữa bệnh cho Hoàng hậu, từ đó thành khách quen của Đông cung. Thái y thì nhiều, nhưng có những chứng bệnh lạ lùng chẳng ai hiểu nổi, chỉ Sở Tiêu mới xem ra được. Cũng phải phục Thái tử, không hiểu bằng cách nào mà cứ mắc mấy bệnh kỳ quái, khiến Hoàng hậu đau đầu, lại chẳng tiện để Thái y biết.

Chuyện trong cung như dây tơ rối rắm, kéo một sợi là cả mớ cùng rung. Huống hồ, từng cử động của Thái tử, Hoàng thượng tuy không hỏi cặn kẽ nhưng chỉ cần kẻ nhiều chuyện mách nửa câu, cũng đủ để danh tiếng Đông cung mất sạch.

“Đi thôi. Đây là Thái tử phủ, chớ hồ đồ. Hẳn nàng cũng ghi nhớ lời dặn của Mục phu nhân rồi. Nếu không, với tính tình ấy, ai biết sẽ gây chuyện đến đâu.”

“Công tử, bất kể là thế nào, hiện giờ nàng cũng là vị hôn thê của Trần vương rồi. Ngài cũng nên nghĩ cho mình đi, đừng cứ thế chần chừ mãi. Nếu như lão vương gia…”

Trương Quyền Chi dừng lại, biết câu này chàng không muốn nghe, đành im bặt.

“Quyền Chi, ta như thế này, còn đi gieo họa cho con gái nhà người ta làm gì. Đi thôi, đừng để chậm trễ.”

Trong khi đó, bụng Mục Đào rỗng không. Để mặc được bộ váy áo này, sáng nay mẹ chỉ cho nàng uống nửa bát cháo loãng, tuyệt không cho ăn thêm gì. Eo nhỏ như rắn nước này, đúng là chỉ để nàng chịu khổ.

Trên bàn bày đủ loại hoa quả tươi ngon, hương vị ngọt lành đến mức bụng Mục Đào cứ “rột rột” kêu vang, xấu hổ muốn độn thổ.

Đối diện nàng ngồi là ai? Không ai khác chính là oan gia ngõ hẹp – Sở Tiêu. Hắn khẽ mỉm cười, Mục Đào lập tức quay ngoắt mặt đi, tim cứ loạn nhịp chẳng hiểu vì đâu.

Trong phủ tuy không có uy thế ngút trời như Lễ bộ Thượng thư, nhưng tiểu thư độc nhất gả đi, của hồi môn rợp trời rợp đất, từ đầu phố Trường An kéo thẳng tới tận Thái tử phủ. Bao nhiêu châu báu vàng ngọc, khiến dân chúng đứng xem chỉ biết xuýt xoa đến rát cả cổ họng.