Chương 39

Nước mắt Nhược Vân lập tức rơi, rơi thẳng xuống tay áo chàng.

Nàng đưa tay quệt, vừa khóc vừa cười:

“Ta sớm biết sẽ thế này. Nhưng ta không hối hận. Người như công tử, lẽ ra phải xứng đôi cùng một nữ tử tốt hơn ta. Không phải ta, thì cũng sẽ có người khác. Ta thay nàng ấy mà vui mừng.”

Nói rồi, nàng tìm rượu. Nhưng chén của mình đã bị Quyền Chi thu mất, thấy ly của Khang Diệu Tuyết vẫn nguyên, nàng liền ngửa đầu, uống cạn sạch.

“Choang!” chiếc chén bị ném rơi xuống đất, vang lên một tiếng chói tai.

Đường Nhược Vân nhào tới ôm chặt lấy Sở Tiêu, cằm tựa lên vai hắn. Nàng cảm nhận rõ rệt thân thể kia cứng đờ, như khúc gỗ, ngay cả một chút ý muốn vòng tay đáp lại cũng chẳng có. Nước mắt lưng tròng, nàng nghẹn ngào:

“Vì sao chàng lại không thích ta? Sở công tử, ta sợ có ngày chàng hối hận, nên bao năm nay vẫn không dám gả cho ai khác. Đường gia ta cái gì cũng có, chỉ cần chàng cưới ta, cả đời tất sẽ an nhàn. Vậy mà chàng… tại sao lại chẳng có chút tình cảm nào? Có một ngày, chàng chắc chắn sẽ hối hận. Thôi thì, ta – Đường Nhược Vân – đã từng thích chàng, vậy cũng không còn gì tiếc nuối nữa.”

Nói rồi, nàng ngẩng mặt. Dáng vẻ lúc này đã bình lặng như mặt hồ, chỉ còn vệt nước mắt chứng tỏ vừa rồi đã khóc. Nụ cười rạng rỡ nở trên môi, vẫn là thiên kim tiểu thư Đường gia vô tư vô lo như xưa.

“Sở công tử, ta vừa mong chàng sau này tìm được người tri kỷ, lại vừa hy vọng chàng mãi chẳng tìm thấy ai. Như vậy, ta mới có thể tự dối mình, tin rằng chàng vì ta mà cả đời thủ thân cô độc, vì hối hận không cưới ta. Thôi, ta đi đây, chàng và các vị cứ tiếp tục.”

Nói xong, nàng xoay người oai phong lẫm liệt, chẳng buồn khoác áo choàng, phóng đi như cơn gió lốc. Nha hoàn vội vã xách ô đuổi theo, để lại Sở Tiêu ngẩn ngơ chốc lát.

Khang Diệu Tuyết tinh tế, ánh mắt Sở Tiêu khẽ dao động cũng chẳng thoát khỏi tầm quan sát. Nàng khẽ cười:

“Vân muội muội vẫn phóng khoáng như xưa.”

Trên bàn còn vương vết nước tuyết Đường Nhược Vân để lại, Sở Tiêu thoáng thất thần. Tay trái giấu trong tay áo khẽ bóp lên mu bàn tay phải, như muốn chắc chắn bản thân còn sống. Hắn vốn không có tình nam nữ với nàng, nhưng con tim nào phải sắt đá, nhìn nàng đau lòng như vậy, sao lại chẳng động dung?

Tuyết đã rơi ba ngày liên tiếp.

Để khiến Mục Đào “an phận”, lại đúng dịp sinh nhật Mục phu nhân sắp tới, Mục Chiếm Thanh đặc biệt mời một gánh hát nổi tiếng vào phủ. Diễn viên chính đều là hạng nhất kinh thành, giọng hát vang dội không chê vào đâu được.

Lúc đầu, Mục Đào còn ngồi ngoan ngoãn xem, nhưng hết điệu này đến điệu khác, nghe mãi cũng chán. Mẹ lại ngồi bên nhìn chằm chằm, nàng muốn chuồn cũng chẳng có cớ.

Đang cố ngồi nghe vở Trầm Hương cứu mẹ, tiếng trống chiêng vừa dấy lên, thì Mục Chiếm Thanh mặt mày hớt hải, bước nhanh từ hành lang vào thẳng gác hát.

“Thầy con bệnh rồi. Một lát nữa con đi Sở phủ bốc cho thầy hai thang thuốc, rồi qua thăm ông ấy.”

Hóa ra mấy hôm nay không gặp Giang Hoài Cổ, ông bèn lên núi tìm, mới biết ông lão lâm bệnh, bên cạnh chẳng có thuốc men. Vội vã xuống núi nhờ người giúp. Dặn xong, Mục Chiếm Thanh lại vội vàng rời phủ, bởi trên triều chính lúc này, chuyện Thái tử và Trần vương đã làm sóng gió nổi lên, nhất là việc chọn người chủ trì tế lễ mùa xuân. Năm nào cũng đã định xong từ sớm, năm nay lại lắm rắc rối.

Được tha cho một trận, Mục Đào như cá gặp nước, lập tức nhảy nhót chạy đi từ biệt mẫu thân. Vốn định cưỡi ngựa, nhưng đường tuyết trơn trượt, không bằng đi xe an toàn.

Quản gia Lưu thúc gọi sẵn xa phu cẩn thận. Ngồi trong xe lâu mà không thấy xe lăn bánh, Mục Đào vén rèm nhìn ra, thấy Lưu thúc đang dặn dò kỹ lưỡng, như thể sợ nửa đường xảy chuyện. Cuối cùng xe mới lăn bánh.

Mục Đào ngồi trong xe nhìn bóng quản gia khuất dần cùng hai con sư tử đá, lòng chợt dâng lên hơi ấm, mũi cũng cay cay. Nàng đưa tay giữ rèm, tò mò nhìn ra khắp nơi.

Cả kinh thành chìm trong màu trắng xóa, im lìm như không một bóng người. Nếu không có những làn khói xanh lượn lờ trên mái ngói, nàng thật sự nghĩ trên đời chỉ còn mỗi mình mình, trống trải đến hoang vu.

Gió thổi vù vù làm mắt cay xè, nàng vội thả rèm xuống. Từ ngày chuyện tuyển phi được quyết định, mẹ quản nàng nghiêm hơn hẳn, ngày nào cũng nhắc nhở kè kè bên tai. Nhất là khi Mục phinh chưa về, trong phủ chỉ còn mỗi nàng để bầu bạn. Hễ phụ thân phiền não chuyện triều đình là lại trút giận lên nàng, ngay cả mẫu thân cũng vậy.

Đến Sở phủ, cửa lớn đóng chặt. Xa phu định gõ cửa, nàng liền ngăn lại. Tự mình nhảy xuống, còn chưa kịp để gia nhân bung ô, nàng đã tung váy chạy vào dưới hành lang, suýt thì trượt ngã, tay nắm chặt vòng đồng gõ cửa.