Chương 31

Tình cờ một lần, chuyện ấy lại bị Diệp Vân bắt gặp, hắn liền nghĩ cách trị cho một vố.

Chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nhưng nếu rơi vào tay kẻ có tâm địa bất lương, chỉ một lời đồn thổi sai lệch cũng đủ gây sóng gió. Không biết thế nào, lại truyền tới tai Thái tử.

Vốn định giữ thái độ trung lập, nay Diệp Vân bị ép bất đắc dĩ, đành phải dựa vào phủ Trần vương, từ đó thế cục cũng rõ ràng hơn nhiều.

Sở Tiêu tuy không dự vào triều chính, nhưng nhìn qua cũng nhận ra mưu sâu kế hiểm, chỉ e nguồn cơn tin đồn kia chính là từ tay chân của Trần vương mà ra.

Diệp Vân chờ ở đầu cầu.

Ngày mai là tiết Thanh Minh, lòng hắn nóng như lửa đốt. Chỉ có cách này, mới mong ép được Mục Đào lộ diện.

Đèn l*иg treo hai bên bờ vắng lặng tiêu điều, khách bộ hành trên đường cũng dần đông hơn. Giờ này, vốn là lúc người ta rủ nhau ra ngoài tiêu khiển. Bên kia cầu, Hỷ Nhạc Lâu bỗng náo nhiệt khác thường — nghe đâu có một hoa khôi mới đến.

Còn cô nương Uyển Uyển nổi danh trước kia, thì lại không tiếp khách nữa.

Diệp Vân ngẩng đầu nhìn, trong lòng không khỏi cảm thấy cảnh náo nhiệt nơi kia và cái bóng cô đơn của mình nơi này, quả thật khác nhau một trời một vực.

Nàng vẫn chưa tới, mà hắn chỉ có thể kiên nhẫn chờ, chẳng dám rời đi.

Hắn chưa bao giờ nghĩ mình lại kiên nhẫn đến thế.

Gió lạnh thổi hết đợt này tới đợt khác, lửa trong đèn l*иg đã tắt đi mấy lần. Mãi đến khi trên cầu có bóng người xuất hiện, hắn mới thấy trái tim mình đập loạn nhịp.

Mục Đào đứng đó nhìn hắn, đôi mắt có chút tủi thân, lại như đang trách móc.

Diệp Vân bước lên, l*иg ngực như trống trận, dồn dập vang, “Ta biết mà, nàng nhất định sẽ tới.”

Hắn ép nàng, nhưng cũng là bất đắc dĩ.

Cơ hội này hiếm có, nếu bỏ lỡ, thì phú quý của phủ Bình Âm hầu sau này chỉ là giấc mộng xa vời.

Những lời hứa ấy, ai nghe cũng động lòng, Mục Đào dĩ nhiên cũng không ngoại lệ.

Diệp Vân đem ngọc bội đặt vào tay nàng, lại dùng hai bàn tay ấp lấy, đưa lên môi hôn hết lần này đến lần khác mới chịu buông.

“Chờ ta. Ta trở về… sẽ cưới nàng.”

Về sau, Mục Đào nghĩ lại, e rằng hôm ấy mình bị ánh sao trong mắt hắn làm mờ lòa lý trí, nên mới ngây ngốc tin vào lời ngon ngọt kia, để rồi chuốc lấy bao nhiêu đớn đau khắc cốt ghi tâm.

Đêm khuya, Trương Quyền Chi không hiểu nổi vì sao nửa đêm nửa hôm, Sở Tiêu vẫn còn lom khom hái thuốc trong sân. Dây nho đã vươn cành, e rằng chẳng mấy chốc sẽ kết quả.

“Quyền Chi, ngươi xem giúp ta thứ dược này. Lần trước trong đồ ăn của lão phu nhân phủ Đường, ta cũng ngửi thấy vị thuốc tương tự. Có phải sản vật Nam Cương không?”

Sở Tiêu gọi đến hai lần, Trương Quyền Chi mới chịu tiến lại, cẩn thận đưa lên mũi ngửi, lắc đầu đáp:

“Có vài phần giống, nhưng mùi nhạt hơn nhiều, không đậm bằng trong thức ăn lão phu nhân. Công tử, nếu thật muốn loại dược này, chi bằng trực tiếp hỏi tiểu thư Khang. Những vị thuốc quý trong phủ Đường phần lớn đều từ tay nàng đưa tới. Hai người vốn giao hảo, hà tất ngài phải tự mình thử từng thứ thế này.”

Ở Nam Cương, loại thuốc này thường bỏ vào cháo làm dược thiện, trợ ngủ, an thần. Sở Tiêu cũng chẳng hiểu mình thế nào, chỉ muốn tay chân bận rộn một chút, để đầu óc không còn dư chỗ nghĩ ngợi. Vậy mà canh ba canh tư, hắn lại chẳng có chút buồn ngủ nào.

Trương Quyền Chi nghe tiếng mõ canh ngoài phố mới giật mình, thì ra trời sắp sáng rồi.

“Công tử, đã sang canh năm.”

“Ừ.” Sở Tiêu gật nhẹ, chậm rãi nói tiếp:

“Quyền Chi, túi thơm dược liệu hẹn với tiểu thư Khang, ta đã làm xong. Lát nữa ngươi đi dặn phòng bếp chuẩn bị cơm nước, rồi cùng ta tới Túy Hoa Lâu đợi nàng.”

Nói đoạn, hắn tự mình đẩy xe lăn quay về phòng. Không nghe thấy động tĩnh phía sau, hắn còn ngoái đầu nhắc:

“Nhanh một chút, hôm nay còn nhiều việc, đừng lề mề.”

Càng thấy công tử bình thản, Trương Quyền Chi càng biết trong lòng hẳn có điều u uất. Theo hầu đã hơn mười năm, hắn hiểu rõ, chủ nhân mình chẳng bao giờ thích bộc lộ thất ý trước người khác. Trừ đôi chân tàn phế, Sở Tiêu hầu như việc gì cũng gắng gượng tự làm.

Chẳng ngờ, ngoài công tử, tiểu thư Khang lại tới sớm như thế. Nàng ngồi dựa lan can, áo màu đào, cổ tay và vạt áo điểm dải sa trắng, thoạt nhìn thanh lệ mơ hồ. Mái tóc đen vấn gọn, cài chiếc trâm ngọc biếc, khi quay đầu lại khẽ cười, quả thực là quốc sắc thiên hương.

Sở Tiêu được đẩy đến gần, hơi cúi nhìn xuống:

“Tiểu thư Khang, đây là túi thơm thuốc. Ta chọn vài vị dược tính ôn hòa, hợp với chứng bệnh ngươi nói. Mang bên mình lâu ngày, chứng đau đầu sẽ giảm dần.”

Ngoài đường, tiếng ngựa hí, tiếng pháo trống rộn ràng.

Tướng quân xuất chinh, dân chúng dậy từ tinh mơ, chen chúc thành hàng hai bên con phố sầm uất, chật như nêm cối.