Sở Tiêu nhận lấy hộp dây, cất vào tay áo, dịu giọng:
“Tấm lòng của cô nương, ta xin ghi nhận. Đa tạ.”
Mục Đào vốn chẳng nghe qua “băng tằm cực bắc” là thứ gì, nay nghe Trương Quyền Chi kể mới biết mình ngày ấy quá hồ đồ, lỡ hỏng một cây cầm quý hiếm. Trong lòng nàng càng thêm áy náy.
“Cho xe đi thôi.” Sở Tiêu thấy nàng ngẩn ngơ, bèn kiên nhẫn giải thích:
“Kỳ thực cây cầm ấy ta cũng chỉ tình cờ có được. Đã hỏng thì coi như không có duyên, hoặc là ta vốn không xứng với nó. Cô không cần tự trách.
Mặt đàn dùng gỗ ngô đồng, mềm mại chắc chắn, âm thanh êm dịu; đáy đàn lại làm bằng gỗ tử đàn, rắn chắc, dễ bảo quản. Những thứ khác tuy quý nhưng còn có thể tìm, duy chỉ dây đàn… thiên hạ e là chẳng còn.”
Nghe vậy, Mục Đào chỉ thấy mình càng thêm ngốc nghếch, tội lỗi với Chu Tiêu cũng vô tình sâu thêm một tầng.
Trong khi đó, ở một nếp nhà khác…
Khi Mục Phinh nhận được thư của Diệp Vân, chỉ thoáng liếc qua đã hiểu ý: hắn muốn cùng nàng dứt khoát đối diện.
Chuẩn bị bao ngày rốt cuộc cũng đến lúc phải gặp. Nàng thay bộ y phục mới may, sai người bôi thêm chút hương hoa lên tóc, lại cài một nhành trà trắng nơi búi, bước đi thoang thoảng mùi hương.
Diệp Vân tới sớm, ngồi chờ đã lâu. Nghĩ đến lời khó nói sắp thốt ra, trong lòng nặng trĩu. Đến khi thấy nàng bước vào, dung nhan trong sáng, mắt long lanh như thu thủy, càng cảm thấy bản thân tàn nhẫn.
Người ta nói, đau dài chẳng bằng đau ngắn. Hắn cùng Mục Phinh ngồi bên cửa sổ lầu nhỏ, ánh mắt nàng dịu dàng triền miên, dường như hoàn toàn không biết cơn bão sắp ập đến.
“Thế tử cho người gửi thư đến Mục phủ, hẳn là có chuyện trọng yếu muốn nói? Thϊếp lén ra khỏi nhà, không tiện để mẫu thân hay biết. Phủ muôn việc rối ren, ngài nếu có điều chi, xin nói gọn thôi. Dù sao chúng ta cũng chỉ là có hôn ước, chưa thành thân.”
Giọng nàng ân cần, chỗ nào cũng nghĩ cho người khác.
Diệp Vân khẽ trầm giọng, đầy áy náy:
“Mục cô nương, hôm nay ta có lời muốn nói, lòng vô cùng hổ thẹn. Nhưng là nam tử, ta phải dứt khoát.
Hôn ước giữa chúng ta… khi hai người vốn không có tình cảm, chi bằng ta xin Hoàng thượng cho hủy bỏ.”
Chỉ trong khoảnh khắc, mắt Mục Phinh đã ngấn lệ, nhìn hắn nghẹn ngào:
“Thế tử nói vậy… hoặc là chán ghét thϊếp, hoặc là đã có người khác trong lòng.
Nếu thϊếp có chỗ nào chưa tốt, xin cứ nói, thϊếp có thể sửa. Còn nếu trong lòng ngài đã có người, thϊếp cũng sẵn sàng thành toàn, tuyệt chẳng níu kéo.”
“Trong lòng ta quả thật có một cô nương. Một người rất rất tốt. Mục cô nương, đó… là muội muội của nàng, Mục Đào.”
Diệp Vân không dám ngẩng đầu, lời vừa dứt như trút gánh nặng, mấy ngày u uất mới thấy nhẹ nhõm phần nào.
“Ngài… ngài nói cái gì? Không thể nào! Tiểu Đào tuyệt đối không làm chuyện ấy. Nó sẽ không biết rõ ngài là vị hôn phu của ta, mà còn dây dưa cùng ngài. Thế tử, xin đừng dối ta!”
Lệ tràn nơi khóe mắt, Mục Phinh run rẩy. Người quanh đó thấy cảnh chỉ nghĩ nàng bị nam nhân phụ bạc, đều thầm thương xót.
Diệp Vân vốn không mang khăn tay, lại lâu ngày ở quân doanh, chẳng giỏi dỗ dành. Thấy nàng khóc lạc cả hơi thở, hắn cũng bứt rứt không yên. Xưa nay làm việc dứt khoát, chẳng biết “dây dưa lằng nhằng” là gì, ngờ đâu lần đầu nếm vị tình cảm liền vấp phải.
“Ngươi hiểu lầm rồi. Thực ra ta cùng Mục Đào quen biết hoàn toàn là tình cờ. Nếu không có nàng, có lẽ ta sẽ theo thánh chỉ, rập khuôn cưới nàng làm vợ. Nhưng… chính là ông trời bắt ta gặp được nàng ấy. Mục Đào từng cứu mạng ta.”
“Nhưng ta cũng từng cứu chàng mà!”
Mục Phi nghẹn ngào, đôi mắt hoe đỏ. Trước mặt nàng, người ấy lại chẳng hề có chút ấn tượng nào.
Chàng quên sạch rồi, chỉ còn mình nàng nhớ rõ.
“Ta và Mục tiểu thư từng gặp qua ư? Sao ta lại thấy nàng lạ lẫm đến thế?” – Diệp Vân kinh ngạc.
Mục Phi tự thấy bản thân thất thố, cố nén nước mắt, lấy khăn lụa chấm nhẹ nơi khóe mi.