Chương 24

Môn đăng hộ đối vốn khó trông chờ. Quan lại trong triều ai nấy nghe danh Mục Đào đều e dè, huống hồ nàng còn thích dọc ngang khắp nơi, ra tay nghĩa hiệp, nổi tiếng chẳng ít ở kinh thành.

Các mệnh phụ gia đình thế gia, ai mà ưa kiểu con dâu như thế? Con trai họ đều cần thục nữ hiền thê, chứ chẳng phải một nữ hiệp cầm roi múa kiếm suốt ngày.

Mục Đào ra khỏi con hẻm hẹp, chợt nghe tiếng bước chân đuổi sát phía sau. Tay phải nàng âm thầm đặt lên roi ở hông, chờ tiếng động áp sát liền vυ"t roi quất mạnh.

“Vυ"t!” Roi quét ngang, bụi mù tung bay.

Người kia nhanh nhẹn nghiêng mình tránh, không hề phản công, chỉ kêu to:

“Tiểu Đào, là ta đây!”

Roi vụt trúng tường, đá vụn lả tả rơi xuống, bụi xám mù mịt. Người kia ho sặc sụa lùi mấy bước.

Nàng nhìn rõ mới ngạc nhiên: chính là Diệp Vân.

“Vân lang? Sao chàng lại ở đây?”

Mục Đào thu roi lại, quả nhiên mấy mấu ngạnh trên roi sắc bén khác thường. Nàng phẩy phẩy lớp bụi bám dính rồi quấn trở lại bên hông.

“Roi thì tốt đấy, nhưng dùng không khéo thì chính mình bị thương.” Diệp Vân đã quen thấy đao thương, song với món roi đặc chế này lại tỏ vẻ hứng thú. Trông qua, quả thật xuất phát từ tay thợ giỏi, gọn nhẹ, tiện mang theo.

“Ta còn tưởng là ai, hóa ra là chàng bám theo ta. Hôm qua mới gặp nhau thôi, hôm nay đã không nhịn nổi rồi sao?”

Mục Đào nghiêng đầu, khẽ vén sợi tóc, cố tình làm ra vẻ e thẹn. Nhưng ở nàng, cái dáng vẻ ấy cứ có chút gượng gạo, trái ngược hẳn với bản tính hoạt bát thường ngày.

Diệp Vân đột ngột nắm lấy tay nàng, ánh mắt nghiêm trọng hẳn, từng chữ đều chậm rãi bật ra:

“Đào Nhi, hai người bên nhau, quý nhất là thành thật. Nếu ta nói có chuyện giấu nàng, chẳng qua sợ nàng tức giận, sợ cả hai lâm vào cảnh khó xử… nàng có chịu nghe ta nói hết không?”

“Vân Lang, ta sớm đoán được rồi. Tên chàng vốn không phải là Vân Lang, đúng không? Ta còn đang chờ chàng tự thú kia mà. Thành tâm ắt cảm động sắt đá, ta tất nhiên cũng muốn nghe lời thật.”

Mục Đào cong môi cười. Nàng vốn đã ngờ ngợ: kinh thành vốn nào có dòng họ Vân đứng hàng đầu? Hơn nữa phong thái của chàng, tuyệt chẳng giống công tử tầm thường. Nếu luận ra những nhà danh vọng lớn trong kinh, nàng tuy không quen mặt từng người, nhưng điểm qua cũng chẳng có họ Vân nào nổi bật.

“Không, nàng chưa biết đâu.”

Diệp Vân siết chặt vai nàng, giọng trầm như khắc vào tim:

“Ta tên thật là Diệp Vân. Ta chính là An Gia Thế Tử – người đã có hôn ước với tỷ tỷ nàng, Mục Phinh.”

“Cái… gì?”

Cả người Mục Đào chao đảo, sức lực như bị rút cạn. Nếu chẳng phải hắn giữ lại, e nàng đã ngã lăn xuống đất.

Đôi mắt nàng mở to, nhìn hắn hệt như nhìn kẻ lừa đảo:

“Ngươi gạt ta! Ngươi cố tình đến để làm Mục phủ ta bẽ mặt sao?”

Diệp Vân thoáng sững lại, chẳng ngờ nàng phản ứng như thế. Nhưng nghĩ kỹ cũng đúng. Từ trước đến nay, tỷ tỷ Mục Phinh vẫn chê nàng chỉ biết gây họa, chẳng giúp ích được gì cho phủ. Nếu nói nàng có thể làm, thì chỉ có… ngoan ngoãn ngồi yên.

Nay chuyện này lộ ra, thiên hạ nào chẳng cười nhạo? Ai cũng sẽ nói: muội muội Mục gia lén lút trêu chọc vị hôn phu của tỷ tỷ, lại còn là Thế tử An Gia. Chuyện cười to bằng trời!

Dù hắn cố sức giải thích, Mục Đào vẫn vùng thoát khỏi tay. Trong mắt nàng, Diệp Vân chỉ là một kẻ lừa đảo, lừa nàng, lừa cả Mục Phinh, lừa cả Mục phủ. Ý nghĩ ấy khiến lòng nàng lạnh toát.