Chương 22

Sở Tiêu biết rõ tâm sự của Diệp Vân, cũng biết hắn chưa từng tiết lộ thân phận thật cho Mục Đào. Nếu nàng sớm biết, há có thể bình thản ngồi bên hắn như hôm nay?

“Ngươi định cứ mãi giấu nàng sao?” Sở Tiêu cất tiếng trước.

Diệp Vân khựng lại, rồi bật cười khổ:

“Ngươi tin hay không thì tùy, ta thật chẳng ngờ sẽ gặp nàng, càng không ngờ mình lại động lòng. Điều ta không nghĩ tới nhất chính là nàng lại là nhị tiểu thư Mục phủ. Ngươi nói xem, ta gặp nàng là phúc hay họa?”

Trăng lên, vầng sáng bị mây mỏng che phủ, cảnh vật đều trở nên mơ hồ như phủ một tầng sa mỏng.

“Phúc họa vốn kề nhau. Nếu thật lòng thích nàng, chi bằng nói rõ sớm một chút. Chậm trễ càng lâu, nàng sẽ càng thấy ngươi cố tình lừa dối. Dù kết cục ra sao, chí ít cũng giữ được sự trong sáng của tình cảm.”

“Nhưng nếu nói ra, nàng nhất định sẽ tránh mặt ta. Ta cứ chờ cơ hội thích hợp, nhưng đợi mãi… dường như chưa bao giờ có thời khắc nào thật sự đúng.”

Diệp Vân cạn chén rượu, mới thấy lòng sảng khoái đôi phần.

Trương Quyền Chi đứng cạnh chỉ thấy ngột ngạt. Tâm ý công tử mình, y sớm đã hiểu: rõ ràng không muốn, lại cứ phải nghe kẻ khác thao thao bất tuyệt về người con gái chính y cũng để tâm. Sao mà chẳng bực bội.

Sở Tiêu liếc y một cái, Trương Quyền Chi lặng lẽ lui vào. Dưới giàn nho, muỗi mòng vo ve, chẳng ai buồn để ý.

“Diệp Vân, không có cái gọi là thời cơ thích hợp nhất. Lần gặp tiếp theo, chính là lúc thích hợp. Nếu ngươi bỏ lỡ, e sau này hối hận.”

Trong mắt Sở Tiêu, đã thực sự thích một người, thì nên thẳng thắn thừa nhận cả sự giấu giếm. Chỉ có vậy, mới có thể toàn tâm toàn ý ở bên nhau.

Tất nhiên, đó chỉ là đạo lý hắn nói cho người khác nghe. Đến khi chính mình lâm vào, ai có thể phân rõ đúng sai chứ?

Hồi phủ Mục gia

Trong phòng đặt hai chiếc bình hoa: một chiếc cắm đầy hoa rực rỡ, cái còn lại chỉ lẻ loi một nhành trắng muốt. Mục Phinh ngồi trước bàn, quay lưng ra cửa.

Mục Đào tung tăng bước vào, bất ngờ che mắt tỷ, còn thổi hơi vào tai, giả giọng rùng rợn:

“Đoán xem ta là ai?”

Nếu là ngày thường, Mục Phinh còn có thể hùa theo đùa giỡn. Nhưng từ sau cảnh tượng ban ngày, để yên ổn ngồi đây nàng đã gắng gượng lắm rồi.

“Phụ thân bận việc triều chính, đến giờ chưa về. Cho nên, cái cớ ngươi bày cũng chẳng dùng được đâu.”

Giọng nói thẳng thừng. Mục Đào hơi xị mặt, vẫn giữ tay che mắt, càng làm Mục Phinh bực mình. Nàng giơ tay mạnh mẽ gỡ xuống, chẳng ngờ móng tay dài vô ý cào rách da muội, lộ ra vệt hồng nhạt.

“Chị, sao vậy?”

Biết tỷ khó chịu, Mục Đào liền ngoan ngoãn ngồi sát bên, không dám đùa thêm.

Mục Phinh nhanh chóng che giấu thoáng chán ghét vừa lộ ra, ngẩng đầu mỉm cười:

“Cũng chỉ vì muội thôi. Mỗi lần ta giúp muội bịa chuyện, giấu cha mẹ, ta đều thấy mệt lắm.”

Nghe thế, Mục Đào mới thở phào, còn tưởng tỷ tức giận chuyện khác. Chỉ cần không phải đại sự, thì cũng chẳng đáng lo.

“À đúng rồi, gần đây muội càng ngày càng điên cuồng, rốt cuộc là qua lại với ai thế? Có cần đưa về để tỷ xem mắt giúp cho không?”

Mục Phinh dò hỏi, chăm chú nhìn phản ứng của nàng. Mục Đào chẳng hề cảnh giác, miệng cười tươi rói:

“Người đó thật sự rất tốt. Nhưng bọn muội mới vừa bắt đầu thôi, chưa đến lúc ra mắt gia đình. Đợi sau này chàng thể hiện tốt hơn, muội sẽ đưa tới cho tỷ xem.”

Trong lòng nàng vẫn lâng lâng nhớ cảnh Diệp Vân lấy thân che mũi chích của ong, ngọt ngào đến mức quên hết trời đất. Hoàn toàn không nhận ra gương mặt Mục Phinh thoáng chốc đã khó coi tột cùng. Chỉ là nàng che giấu khéo, quay đi một cái, vẻ ngoài lại y như thường.

“Vậy cũng được. Mấy hôm nữa mẫu thân đã đặt hơn chục bộ y phục ở nhà Đường, để chuẩn bị cho hôn sự của ta. Muội cũng biết, trang phục nhà Đường đều do bậc thầy bậc thợ làm, mẫu mã lẫn gấm vóc đều tinh xảo. Nếu muội thích, mai cùng ta đến đó một chuyến. Họ vừa mở thêm hai chi nhánh mới, khách muốn đặt may phải hẹn từ trước. Mẫu thân đã sớm giữ chỗ, chúng ta mới có phần.”

“Tiểu Đào à, ta thấy mấy hôm nay muội thay y phục liên tục, chi bằng cùng đi với ta, chọn thêm vài bộ mới.”

“Thật sao? Vậy thì tốt quá! Đa tạ tỷ tỷ, may nhờ có tỷ, nếu không, mẫu thân nào chịu quan tâm ta đến thế.”