Chương 21

Còn hắn – Diệp Vân! Dù Mục Đào không biết thân phận, nhưng hắn thì sao? Đã có hôn ước, lại còn ngang nhiên cùng người khác trăng gió. Là con trai Thế tử Bình An hầu, chẳng lẽ hắn định chống thánh chỉ, phá bỏ mối hôn này hay sao?!

Mục Phinh siết chặt bàn tay, lòng đau nhói: một bên là muội muội ruột thịt, một bên là hôn phu tương lai. Hai người đó… lại dây dưa với nhau! Thật nực cười đến đau lòng.

Trong khi ấy, Mục Đào vào trong phủ, chợt thấy quen thuộc. Sân phơi đầy dược thảo, hương khí lẫn lộn nhưng lại an hòa lạ thường. Quay đầu nhìn, liền bắt gặp ánh mắt hờ hững của Trương Quyền Chi.

Quả nhiên, thì ra đây là nhà tên “chân què” ấy.

Diệp Vân cúi đầu nói khẽ với nàng, ngay lúc đó phía trước vang lên tiếng lăn bánh xe gỗ. Một đôi giày, vạt trường bào, cùng bàn tay thon dài dần hiện ra — chính là Sở Tiêu.

Khác với bàn tay dày chai của Diệp Vân do luyện kiếm lâu ngày, tay Sở Tiêu gầy mảnh, trắng đến lạnh lẽo.

“Lâu nay ngươi đến toàn chỉ một mình, hôm nay lại dẫn người theo, chẳng lẽ thấy trà của ta ngon, muốn chia cho bằng hữu thưởng thức?”

Sở Tiêu thản nhiên cất giọng, rồi khẽ liếc mắt ra hiệu. Trương Quyền Chi bĩu môi, miễn cưỡng vào phòng, moi tận đáy rương lấy hộp trà ngon nhất. Vừa pha vừa lén ngoái đầu nhìn ba người ngoài sân.

Áo bào của Sở Tiêu lướt qua giàn nho, vướng chút xanh biếc.

Hai người kia ngồi sát nhau, đặc biệt là cô nương kia – Mục Đào – cứ ngó nghiêng tứ phía, hoàn toàn chẳng hay trên trán mình đã đậu một con ong vàng.

Sở Tiêu cau mày. Ngồi đối diện nên hắn nhìn thấy rõ, còn Diệp Vân thì vẫn chưa phát hiện.

Trương Quyền Chi cố tình bước ra, che khuất tầm mắt Sở Tiêu mà rót trà, bụng nghĩ: Đáng đời, để cho con nha đầu kia bị ong đốt mới hả dạ!

Quả nhiên, Mục Đào thấy ngứa trán liền đưa tay gãi, đúng lúc chạm trúng ong. Nó nổi giận vo vo bay thẳng về phía mặt nàng.

Sở Tiêu định bật dậy, nhưng Diệp Vân nhanh hơn. Hai bàn tay hắn úp trọn lấy khuôn mặt nàng, kim độc của ong cắm phập vào mu bàn tay hắn. Đau rát lan khắp, song hắn vẫn không nhăn mặt.

Mục Đào ngẩng mắt, thấy khuôn mặt mình đang bị chàng ôm gọn, tim như hụt mất một nhịp. Một lát sau, tay Diệp Vân đã sưng đỏ.

“Ôi, sao chàng không vỗ chết nó luôn đi?”

Nàng vội cầm lấy tay hắn, giọng đầy lo lắng.

“Là ta vụng về thôi.”

Diệp Vân khẽ cười, giọng ấm áp như gió xuân. Nếu khi nãy hắn vỗ chết con ong, tất sẽ in một bàn tay đỏ chót lên gương mặt nàng, làm sao hắn nỡ.

Sở Tiêu lấy trong ngực ra một lọ thuốc, đưa sang:

“Sáng tối bôi một lần, ba ngày sẽ khỏi.”

“Đa tạ.”

Mục Đào nhanh tay mở nắp, cẩn thận bôi lên vết sưng cho Diệp Vân. Nhìn cảnh ấy, Trương Quyền Chi chỉ thấy lòng mình khó chịu. Nếu đã tình ý với nhau, thì việc gì phải lôi đến trước mặt công tử nhà ta phô trương? Rốt cuộc là có ý đồ gì đây chứ…

“Đây là Mục Đào, bằng hữu của ta.” Diệp Vân giới thiệu.

Đối diện, Sở Tiêu khẽ cười, đẩy chén trà đến trước mặt họ.

“Nghe nói trong phủ Mục gia ở kinh thành có hai tiểu thư. Đại tiểu thư cầm kỳ thi họa, cái gì cũng tinh thông, đoan trang nho nhã, khí độ bất phàm. Còn vị muội muội thì… không biết có phải cô nương đây chính là nhị tiểu thư trong lời đồn?”

Mục Đào biết hắn cố ý châm chọc, liền ngẩng mặt đáp thẳng:

“Ta đúng là muội muội đó. Thế nào? Ngươi thấy ta có chỗ nào không tốt? Ta biết múa kiếm, dùng roi cũng chẳng kém. Nhưng liên can gì tới ngươi?”

Giọng điệu nàng có phần gắt gỏng, khiến Diệp Vân thoáng ngẩn ra.

“Các ngươi… quen nhau từ trước sao?”

“Không quen.”

Hai người cùng đồng thanh, rồi lại lườm nhau, rõ ràng đều thấy chướng mắt.

Sở Tiêu khẽ ho một tiếng, Trương Quyền Chi lập tức bước ra, cẩn thận phủ thêm tấm chăn mỏng lên chân hắn.

“Bổn tọa trước nay chỉ xem bệnh cho nữ tử bình thường, chưa từng gặp qua mạch tượng như cô nương. Xem chừng thân thể cô nương khỏe mạnh, ít khi nhiễm bệnh.”

Lời lẽ vốn chẳng có gì, nhưng qua giọng hắn lại nghe thành chua ngoa khó chịu.

Mục Đào bật cười lạnh:

“Đúng thế. Ta đây xưa nay chưa bao giờ cần đến đại phu như ngươi.”

Diệp Vân chỉ biết đưa tay xoa trán, bữa cơm vốn ba người, chẳng mấy chốc biến thành hai kẻ đấu võ mồm, còn một người lặng lẽ cúi đầu ăn cơm. Ai ngờ vị “Diệu thủ Thần quân” nổi danh nhân hậu lại có ngày gân guốc, ăn miếng trả miếng chẳng thua ai.

Dù vậy, trời chạng vạng nàng cũng chẳng dám về phủ quá muộn, bèn cáo từ sớm.

Trong sân chỉ còn hai người, dưới ánh trăng nhàn nhạt, chén trà nhạt thay bằng rượu nồng. Cả hai đều lặng im, mỗi người ôm một nỗi riêng.