“Công tử Sở, mời ngài cầm cho cẩn thận. Thật ra lần sau công tử chỉ cần sai người nhắn một tiếng, chúng tôi sẽ tự đưa thuốc tới phủ. Dù sao công tử và tiểu thư nhà ta cũng là chỗ quen thân…”
“Chưởng quầy khách khí quá rồi. Người khác tự tới lấy thuốc, ta cũng chẳng thể ngoại lệ. Tại hạ còn có việc, hôm nay đa tạ tiểu thư đãi trà, xin cáo từ.”
Dẫu đôi chân không lành lặn, nhưng lời lẽ của chàng thản nhiên ung dung, không hề thấp kém, khí độ lại càng khiến người ta ngưỡng mộ. Trương Quyền Chi liền đẩy xe lăn đưa chàng ra khỏi tiệm Khang gia, sau đó mở tấm chắn phía sau xe ngựa, đặt xuống một tấm ván nghiêng, rồi cẩn thận đẩy xe lăn lên.
Người Khang Diệu Tuyết còn đứng nguyên ở cửa, mắt dõi theo bóng xe ngựa xa dần mới chịu thu hồi ánh nhìn. Mỹ nhân chau mày, trong lòng càng thêm khó chịu. Bởi muốn chàng quan tâm, Sở Tiêu quả thật chẳng thể bắt bẻ ở điểm nào. Nhưng chính vì chàng đối với ai cũng đều hòa nhã lễ độ, lại khiến Diệu Tuyết thấy nghẹn ngào.
Từ lúc quen biết tới giờ, nàng đã ngầm ngỏ ý không biết bao nhiêu lần, vậy mà người kia chỉ hờ hững dùng vài câu nhẹ bẫng gạt đi. Thử hỏi sao chẳng đau lòng cho được?
“Quyền Chi, ngươi bảo xe cứ đi lên phía trước.”
Sở Tiêu khẽ vén rèm, nhìn ra cô gái nhỏ đang thất thểu bước đi, khóe môi bất giác mím lại, dường như mang chút u buồn.
“Công tử, phía trước chẳng phải đường về phủ.”
“Ngươi cứ thong thả đánh xe, đừng gây động tĩnh.”
Giọng chàng nhẹ nhàng, êm ái, nghe vào tai liền thấy dễ chịu. Trương Quyền Chi dẫu thắc mắc, vẫn ngoan ngoãn nghe theo. Ngẩng đầu lên, vừa vặn thấy bóng dáng cô nương quen thuộc, hắn lập tức hiểu ra — thì ra là vì nàng.
Mục Đào từ tiệm bước ra, lòng nản chẳng còn hứng tìm nữa. Đang lúc rầu rĩ, bỗng nghe một tiếng gọi tựa từ nơi chân trời vọng lại:
“Kiếm Đào Mộc!”
Nàng ngoảnh đầu, liền bắt gặp ánh mắt hân hoan kia. Người đó đứng xa xa, giữa bao nhiêu người chen chúc qua lại, vậy mà trong khoảnh khắc này, Mục Đào chỉ thấy như cả thiên hạ chỉ còn hai người họ. Vòng vo quanh quẩn, cuối cùng cũng gặp lại. Chàng đứng đó, ở nơi ánh sáng lấp lóa, chẳng xa chẳng gần, vừa khéo… tất cả đều vừa khéo.
Trái tim Trương Quyền Chi thoáng giật thót, thầm kêu “hỏng rồi”.
Quả nhiên, Sở Tiêu buông rèm xuống, dáng vẻ lạnh nhạt như băng, giọng bình thản không gợn sóng:
“Quyền Chi, quay về phủ thôi.”
Xe ngựa dừng dưới gốc hòe già, khẽ xoay đầu ngựa, rồi lăn bánh hướng về phủ Sở.
Qua lớp rèm mỏng mơ hồ, Sở Tiêu vẫn thấy được cảnh hai người kia đang chạy ào tới gần nhau. Chàng khép mắt lại, trong l*иg ngực dâng lên một nỗi chua xót chẳng tả thành lời.
Bàn tay phải vô thức đặt trên đầu gối, khẽ vuốt mấy lượt. Nhưng dù chạm thế nào, nơi ấy vẫn lạnh lẽo tê dại, chẳng có chút cảm giác nào.
Gió xuân còn vương hơi lạnh, cành cây khẽ run rẩy theo từng đợt gió. Một cánh hoa rơi xuống vai chàng, đôi bàn tay với những ngón thon dài, khớp xương rõ ràng khẽ động. Chàng cúi đầu, cánh hoa kia như e thẹn, nhẹ nhàng rơi vào đám cỏ, mềm mại mà lưu luyến.
“Ôi, công tử Sở, cuối cùng cũng gặp được ngài rồi.”
Lúc quản gia nhà họ Đường đang nói chuyện với Trương Quyền Chi, thì trong sân, Sở Tiêu đã ngồi nơi gốc cây, ôm lấy hòm thuốc chờ sẵn. Tấm áo dài màu trăng mờ càng tôn thêm khí chất ôn hòa nhã nhặn của chàng. Vài trận mưa dầm mấy hôm nay khiến thần sắc chàng kém đi ít nhiều, gương mặt cũng trắng bệch hơn ngày thường.
“Thật xin lỗi, mấy hôm nay ta bị bệnh, Quyền Chi sợ ta cần nghỉ ngơi thêm nên không gọi, để lỡ việc của lão phu nhân, trong lòng ta quả thực áy náy.”
“Công tử Sở khách khí quá. Thôi, chúng ta đi thôi, xe ngựa đã chuẩn bị rồi, tiểu thư còn dặn phải sửa lại giống y như xe của phủ Sở đấy.”
Trương Quyền Chi khẽ đẩy xe lăn. Sở Tiêu gật đầu tỏ ý cảm kích. Quản gia nhà họ Đường đi trước, vội vàng chạy ra hạ tấm ván nghiêng, xa phu quay lại nhìn thấy Sở Tiêu thì cũng mỉm cười gật đầu.
Đều là chỗ quen biết cả rồi. Lão phu nhân nhà họ Đường năm nay đã ngoài tám mươi, thân thể vẫn còn cứng cỏi, chỉ có điều gan hỏa vượng, hay nổi nóng mà thôi.
Trước cổng Đường phủ, đôi sư tử đá như vừa thay mắt mới, sáng loáng đến chói mắt dưới ánh nắng. Trương Quyền Chi đẩy xe lăn cho Sở Tiêu đi vào theo dốc, trong sân trồng đầy mai vàng, giờ chỉ còn sót lại vài chiếc lá lưa thưa. Viện của lão phu nhân nằm bên trái Đường phủ, đi qua hành lang uốn lượn, vòng qua ao sen, chưa kịp thấy cửa viện đã nghe một giọng trong trẻo ngọt ngào vang lên: