Chương 11

Hai người ở Huyền Thiên Nhai thêm mấy ngày. Mục Đào còn phải tiếp tục diện bích tự tỉnh, thế nên khi Vân Lương cáo từ, nàng bất giác thấy trống trải.

Ngày trước không thấy thế, bởi từ nhỏ cha nàng – Mục Chiếm Thanh – thường bắt nàng tới đây hối lỗi, Giang Hoài Cổ cũng hay biệt tăm biệt tích. Nhưng một khi đã quen náo nhiệt, lại quay về tịch mịch, lòng người quả thật khó chịu nổi.

Thương thế Vân Lương đã thuyên giảm, Mục Đào liền tặng chàng nguyên cả bình kim sang dược.

Khi chàng bước xuống bậc đá, nàng ngỡ rằng từ đây đôi ngả, không còn hội ngộ. Thế nhưng, trong lòng vẫn thấp thỏm mong chàng ngoảnh lại.

Khi nàng đã âm thầm đếm đến lần thứ mười một, Vân Lương đột nhiên xoay người chạy ngược trở lại. Trên gương mặt bừng bừng kích động, sự hân hoan khó giấu. Giữa đôi trẻ, một mầm tình ý đã lặng lẽ nảy sinh.

“Đào Mộc Kiếm, năm ngày nữa, tiệm thuốc nhà họ Khang, ta chờ nàng!”

Nói dứt, chàng phóng lên con ngựa của Mục Đào, giục cương phóng xuống núi như bay.

Mục Đào véo má mình mấy cái mới tin đó không phải mơ. Ý này, chẳng phải là muốn… làm người của nàng rồi sao?

Một trận mưa nữa đổ xuống. Trở về phủ, trên mặt Mục Đào vẫn luôn treo nụ cười khó tả. Chị cả Mục Phinh nhịn mãi không nổi, cuối cùng khóa trái cửa phòng, nghiêm mặt hỏi:

“Tiểu Đào, rốt cuộc muội gặp chuyện gì? Mau nói ra đi, đừng hù dọa chúng ta.”

“Không… không có gì đâu, tỷ tỷ. Muội chỉ là… xuân phong đắc ý thôi mà ~”

“Đồ ngốc, có gì mà đắc ý thế? Bị phạt ra Huyền Thiên Nhai hối lỗi mấy hôm, trở về liền như biến thành người khác, ta coi bộ chẳng khác gì bị trúng tà cả rồi.”

Nàng đưa tay chọc nhẹ trán Mục Đào, khẽ thở dài:

“Tính khí điên điên khùng khùng của muội, đúng là nên sửa lại thôi.”

“Tỷ ơi, mau tới xem giúp muội mấy bộ y phục này, rốt cuộc mặc cái nào thì hợp?”

Mục Đào vừa nói vừa lục tung rương hòm, quăng hết quần áo lên giường. Người vốn chẳng ưa son phấn trang điểm, nay lại bỗng dưng đổi tính. Mục Phinh thoáng chốc đã hiểu ra, liền kéo tay muội muội, hạ giọng hỏi:

“Muội có người trong lòng rồi sao?”

Thấy Mục Đào gật đầu, Mục Phinh lập tức dồn dập:

“Người đó là ai? Gia thế thế nào? Nhân phẩm có tốt không? Dung mạo ra sao?”

“Ôi chao, tỷ à, muội mới chỉ gặp chàng có một lần, chuyện gì còn chưa chắc chắn. Đợi ít hôm nữa, muội dẫn đến cho tỷ xem.”

Mục Phinh giúp muội dọn dẹp, lại còn cẩn thận điểm thêm chút phấn son, đổi sang váy áo mới. Dẫu nhìn qua vẫn có đôi phần gượng gạo, nhưng chỉ cần Mục Đào im miệng, thì trông cũng là một tiểu cô nương xinh xắn đấy chứ.

Mục Đào phát hiện, quả nhiên dính vào chuyện tình cảm thì đầu óc dễ trở nên ngốc nghếch. Như mình đây chẳng hạn — nhà họ Khang có tiệm thuốc ở khắp kinh thành, chỉ riêng con phố phồn hoa nhất Trường An đã có ba tiệm. Thế mà nàng với chàng ta lại chẳng hề nói rõ là tiệm nào. Thế thì khác nào mò kim đáy bể, từng nhà từng nhà đi hỏi sao?

Tìm thì cũng không khó, nhưng Mục Đào sợ nhất là lỡ đâu trên đường lại bỏ lỡ mất bóng hình chàng. Nhưng thôi, dù chỉ le lói một tia hi vọng, cũng còn hơn ngồi yên không làm gì. Thế là nàng gần như chạy suốt dọc đường, túm váy mà lao từ hiệu thuốc này sang hiệu thuốc khác. Trước kia không thấy Khang gia phiền phức, giờ mới biết, cửa hàng nhiều quá, thành ra lại chỉ thêm mệt mỏi.

Hỏi đến cửa tiệm thứ ba trên Trường An mà vẫn chẳng được gì, ai nấy đều lắc đầu bảo chưa từng thấy chàng công tử có tướng mạo kia. Mục Đào tiu nghỉu cúi đầu, chán nản bước ra ngoài. Nửa ngày trời, miệng khô khốc, dưới gấu váy cũng lấm đầy bùn đất.

“Công tử quen cô nương kia sao?”

Khang Diệu Tuyết đang rót trà cho Sở Tiêu thì chợt phát hiện ánh mắt chàng khẽ nhìn xa, liền thuận theo tầm mắt nhìn qua — vừa hay thấy bóng dáng tiểu cô nương đang ủ rũ.

“Ồ, chẳng quen biết gì.”

Sở Tiêu thu hồi ánh nhìn, vừa vặn lúc ấy chưởng quầy đã gói thuốc xong, cung kính bưng tới trước mặt.