Gió trên đỉnh Huyền Thiên Nhai mang theo hương trúc non mát lạnh, luồn qua kẽ đá, phát ra những âm thanh xào xạc như rắn linh uốn lượn, cuộn vào mũi Mục Đào, rồi thấm thẳng đến tận đáy lòng.
Tay phải nàng đặt lên cây roi mềm ở bên hông, mắt không rời khỏi người đang chuyên tâm gảy đàn ở đối diện. Đã ba ngày rồi — đúng vậy, hôm nay là ngày thứ ba.
Mục Đào nhắm mắt lại, cảm thấy bản thân thật sự đã nhịn hết nổi. Nàng đã nói rõ ngay từ đầu: mình xuất thân luyện võ, chẳng có mấy chữ nghĩa trong bụng. Tưởng đâu người này thoáng đạt, dễ cảm thông, nàng mới chịu dây dưa nói chuyện suốt ba ngày. Ai dè, hóa ra cũng chỉ là một kẻ giả thanh cao rởm đời!
Nói về nhan sắc thì phải công nhận: người này mặt mũi tuấn tú như ngọc, khí chất phong nhã, cả người khoác một chiếc trường bào màu trăng non đơn sơ mà tinh tế. Phía sau là rừng trúc xanh rì và những cây tùng thấp rậm rạp, bên trên là thác nước đổ xuống ào ào như dải lụa trắng vỡ vụn, khung cảnh mờ ảo chẳng khác gì cõi thần tiên.
Hắn ngồi trên một tảng đá vàng, những ngón tay linh hoạt múa lượn trên dây đàn, tiếng đàn hòa cùng tiếng gió, tiếng nước như ngọc rơi khay ngọc, tự nhiên mà vang vọng, nghe vào khiến người ta cảm động. Sắc mặt hắn chuyên chú, như thể hoàn toàn không nhận ra sự bực bội lộ rõ của người đối diện.
Mục Đào ba lần sờ tay lên roi mềm, cuối cùng giận dữ đứng bật dậy — nhịn đủ rồi thì không cần nhịn nữa!
Nàng rút roi, trong lúc đối phương vẫn đang đắm chìm trong tiếng đàn thì phất mạnh một cái — roi quất trúng cây đàn, dây đàn lập tức đứt “tưng” một tiếng.
Người kia ngẩng đầu, mặt ngơ ngác, dường như không hiểu tại sao mình ngồi yên chơi đàn suốt ba ngày lại chọc giận nàng đến vậy. Tiếng đàn ba ngày nay, rõ ràng là chất chứa nỗi niềm tương tư, ai ngờ nàng lại chẳng cảm nhận được chút nào. Đã thế, còn tiện tay cắt đứt dây đàn, chắc là thật sự không ưa mình rồi. Ba ngày, cuối cùng cũng không đánh động được lòng mỹ nhân…
Sở Tiêu phủi nhẹ ống tay áo, thở dài:
Thôi thì, số phận như thế. Có lẽ nàng cũng chê ta tàn tật, tiếng đàn hay đến mấy thì đã sao…
Hắn khẽ chau mày, nhìn người con gái đối diện đang hùng hổ như thể hắn là kẻ có lỗi: “Nghe đàn suốt ba ngày, cuối cùng ta cũng hiểu ngươi định nói gì rồi. Chẳng phải ngươi đang giễu cợt ta dốt đặc cán mai, chẳng biết nhạc lý gì sất, ngươi gảy đàn ba ngày liền, giống như đánh thức kẻ u mê, muốn ta tự biết thân biết phận mà buông bỏ hy vọng, phải không?
Sở Tiêu, ta ghét nhất cái kiểu người như ngươi — không thích thì nói toẹt ra, còn bày vẽ làm màu làm mè. Ba ngày ngồi đây phơi gió với ngươi, lãng phí thanh xuân của ta!
Bổn cô nương nói dứt là dứt, từ nay đừng để ta gặp lại ngươi nữa! Trước khi sư phụ về, mau cuốn xéo xuống núi đi, cáo từ!”
Chuẩn bài nữ hiệp giận dữ dứt khoát, nói xong một hơi nàng xoay người bỏ đi, để lại Sở Tiêu đứng ngẩn người tại chỗ. Nếu không phải chân hắn bất tiện, có lẽ giờ này đã chạy đuổi theo rồi.