Trong tưởng tượng của Lý Tĩnh Thủy, Viên Hoài là một cậu bé hơi nghịch ngợm nhưng chắc chắn hiểu chuyện. Cậu không ngờ tính tình Viên Hoài lại tệ như vậy, lúc nào cũng như thùng thuốc súng, chạm vào là nổ, mà cậu chính là tia lửa, là ngòi nổ, là cái gai trong mắt Viên Hoài.
Lý Tĩnh Thủy cũng rất ấm ức, nhưng cậu chỉ có thể nhịn, không muốn làm Viên Vĩ thất vọng, càng không muốn để Viên Vĩ khó xử… Và có lẽ, cậu biết Viên Vĩ chắc chắn sẽ không đứng về phía mình.
Cậu đã tận mắt chứng kiến Viên Vĩ coi trọng em trai mình đến mức nào. Mùa đông năm ngoái, đúng ngày sinh nhật cậu, Viên Vĩ mời cậu ăn bò bít tết, tặng cậu một chiếc thắt lưng tuy cậu không dùng đến nhưng cũng rất vui. Hai người đã vào phòng khách sạn, đeo bαo ©αo sυ chuẩn bị "ân ái" thì Viên Hoài gọi điện đến, Viên Vĩ lập tức mặc quần áo bỏ đi.
Lý Tĩnh Thủy nhìn cánh cửa phòng khách mở toang, như thể chính mình cũng bị khoét một lỗ trên ngực, gió lùa vào hun hút.
Điện thoại bỗng ting một tiếng, là tin nhắn WeChat của Viên Vĩ: Tĩnh Thủy, em gọi Viên Hoài dậy chưa?
Lý Tĩnh Thủy trả lời: Nó đi rồi, giận dỗi không ăn cơm, anh khuyên nó đi.
Viên Vĩ: Anh biết rồi.
Lý Tĩnh Thủy sờ vết nứt trên màn hình điện thoại, lặng lẽ đi qua đóng cửa phòng, rồi vào bếp dọn dẹp đống hỗn độn Viên Hoài gây ra.
Viên Hoài không ăn trưa, xem phim thì ôm khư khư thùng bắp rang bơ, một mình nhai rào rạo, phim chiếu cái gì cũng không xem vào, vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi, cứ như đang nhai Lý Tĩnh Thủy vậy.
Người hẹn xem phim với cậu ta là bạn cùng bàn, tên là Chu Tiểu Thiên, một cậu bé mập mạp như tượng Phật Di Lặc, ngồi bên cạnh bị ồn muốn chết. Vừa phải chịu đựng cơn giận của Viên Hoài, vừa phải chịu đựng ánh mắt bất mãn của những người xung quanh, cuối cùng giật lấy thùng bắp rang bơ trong tay Viên Hoài, phim mới chiếu được một nửa đã lôi cậu ta ra ngoài.
"Hôm nay cậu bị làm sao vậy? Có thù oán với bắp rang bơ hay có thù oán với tôi đấy?" Chu Tiểu Thiên đá cậu ta một cái: “Tôi chờ bộ phim này bao lâu rồi, vé 4D đắt thế nào cậu biết không, bị cậu phá hỏng hết rồi!"
Viên Hoài vẫn hằm hằm, ném cặp sách ra sau lưng: "Đi, đi ăn với tao."
"Tôi vừa ăn trưa xong trước khi đi mà—"
Chu Tiểu Thiên kêu la thảm thiết, nhưng đến quán mì, lại ăn nhiều hơn cả Viên Hoài, cuối cùng xoa bụng ợ hơi: "Nói đi, tôi thấy cậu sắp nghẹn chết rồi đấy."
"Anh tôi dẫn người yêu về nhà."
Chu Tiểu Thiên sặc một cái: "Tôi thề, anh cậu đỉnh thật, chưa tốt nghiệp mà đã sống chung rồi… Nhanh thì nhanh thật đấy, nhưng cậu cũng không cần phải vì chuyện này mà giận dỗi với anh cậu chứ, anh ấy dù gì cũng là người trưởng thành hai mươi mấy tuổi rồi, chẳng lẽ lại không có nhu cầu sinh lý? Tôi nói cho cậu biết, ngủ với một người còn hơn ngủ với một đống đấy."
Viên Hoài hậm hực: "Tôi thà anh ấy ngủ với một đống còn hơn ngủ với người này."
"Con bé đó xấu lắm à?" Chu Tiểu Thiên cười hô hố, vừa nghĩ đến anh chàng đẹp trai kia của Viên Hoài lại đi với một cô nàng xấu xí, liền thấy thế giới này thật công bằng!
Viên Hoài nghĩ đến khuôn mặt trắng trẻo như con thỏ của Lý Tĩnh Thủy, theo bản năng muốn phủ nhận, nhưng lại đổi ý, gật đầu lia lịa: "Xấu! Xấu kinh khủng!"
"Thì cũng là anh cậu ngủ, cậu có sang chấn tâm lý gì?" Chu Tiểu Thiên chậm rãi lấy tăm xỉa răng.