Chương 8

Cậu ta hất Lý Tĩnh Thủy ra, cau mày như thể vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu, tay xoa mạnh vào quần, ánh mắt nhìn Lý Tĩnh Thủy đầy vẻ khinh bỉ, rõ ràng là đang khıêυ khí©h: "Hiện nguyên hình đi đồ hồ ly tinh!", mong Lý Tĩnh Thủy cười gian xảo, chống nạnh, thừa nhận mình không phải người tốt, hai người đánh nhau một trận cho ra trò.

Cậu ta cao bằng Lý Tĩnh Thủy, nhưng thường xuyên chơi bóng rổ, chạy bộ, tuy người hơi gầy vì đang tuổi lớn nhưng sức lực rất mạnh, đẩy Lý Tĩnh Thủy sang một bên.

Lý Tĩnh Thủy loạng choạng vài bước mới đứng vững, người run rẩy, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào Viên Hoài. Cậu nhìn chiếc điện thoại dưới chân Viên Hoài, màn hình đã vỡ thành mạng nhện, chính là do cậu vừa dẫm phải.

Viên Hoài nhìn theo ánh mắt của cậu cũng thấy chiếc điện thoại, cậu ta hơi chột dạ, muốn lại gần xem xem rốt cuộc là vỡ màn hình hay chỉ vỡ miếng dán, nhưng lại không muốn mất mặt, hừ một tiếng đá chiếc điện thoại về phía Lý Tĩnh Thủy rồi vào bếp tìm đồ ăn.

Viên Hoài cố tình lục lọi ồn ào trong bếp, nhưng tai lại dỏng lên, nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, kết quả chẳng nghe thấy gì.

Cậu ta càng thêm bất mãn với Lý Tĩnh Thủy, tên hồ ly tinh này quyến rũ anh trai mình, người lại chẳng có chút sức hút nào, như cọng cần tây héo úa, trên người còn gắn cái gì mà im thin thít… Anh trai rốt cuộc thích Lý Tĩnh Thủy ở điểm nào? Mấy cô gái xinh đẹp theo đuổi anh trai trước đây, ai mà chẳng hơn Lý Tĩnh Thủy gấp trăm lần!

Lại nghĩ đến đàn ông làʍ t̠ìиɦ bằng chỗ đó, cái dạ dày đang đói cồn cào của Viên Hoài bỗng co thắt lại, cậu ta nhổ một bãi nước bọt vào thùng rác mới đè nén được cơn buồn nôn.

Cậu ta lười quan tâm đến cái điện thoại hỏng của Lý Tĩnh Thủy nữa, không tìm thấy mì gói, liền đổ thêm nước vào nồi định luộc mì sợi. Bình thường cậu ăn trưa ở trường, bữa tối có Viên Vĩ về nhà làm, căn bản chưa từng xuống bếp bao giờ. Cậu ta thấy gói mì không nhiều, liền đổ hết vào nồi, nhưng khi nước sôi mở vung ra xem thì thấy mì đặc quánh, không thể đảo nổi, mì dưới đáy nồi dính vào cháy khét, mì bên trên còn sống, nước tràn lan khắp nơi.

Viên Hoài nổi cơn tam bành, ném cả nồi vào bồn rửa, tức giận đi vào phòng mình, xách cặp định bỏ đi.

Lý Tĩnh Thủy cầm điện thoại, hận không thể dán chặt vào tường biến thành tranh tường, run rẩy nói: "Lò vi sóng... trong lò vi sóng có cơm, cậu..."

"Cậu đừng quản tôi!" Viên Hoài như tìm được chỗ xả giận, hung dữ quát Lý Tĩnh Thủy: “Tôi chết đói cũng không ăn cơm cậu nấu!"

"Ợ.” Lý Tĩnh Thủy bị dọa đến nấc cụt, vội vàng che miệng lại, như thể sợ chỉ cần phát ra một chút tiếng động, Viên Hoài sẽ đánh người.

Viên Hoài khịt mũi, tức đến phát điên. Cậu ta chỉ quát hai tiếng thôi mà, người này cần phải làm quá lên như vậy không? Cố tình giả vờ đáng thương, biến người khác thành kẻ xấu, rồi đến trước mặt anh trai làm nũng, nói xấu cậu ta, chia rẽ tình cảm anh em, cuối cùng để anh trai vì cái gọi là tình yêu ngu ngốc mà đuổi cậu ta ra khỏi nhà, hoàn toàn chiếm đoạt!

Viên Hoài càng nghĩ càng thấy đúng là như vậy, sau này mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt sợ sệt của Lý Tĩnh Thủy, liền không nhịn được nổi nóng.

Lúc Lý Tĩnh Thủy mới quen Viên Vĩ, đã biết hai anh em bọn họ rất thân thiết. Viên Vĩ vì chăm sóc Viên Hoài, suốt mấy năm đại học chưa từng ở ký túc xá một ngày nào, mỗi lần nhắc đến Viên Hoài đều nói rất nhiều, cưng chiều em trai hết mực.