Chương 7

Đã muốn hòa nhập vào cuộc sống của Viên Vĩ thì phải hiểu thói quen của anh, hòa thuận với Viên Hoài, cố gắng sớm trở thành một phần thực sự của gia đình này.

Chỉ cần nghĩ đến tương lai gia đình hòa thuận, vui vẻ, Lý Tĩnh Thủy liền tràn đầy năng lượng.

Buổi chiều Viên Vĩ còn có việc ở Hội sinh viên, để Lý Tĩnh Thủy ở nhà dọn dẹp hành lý, đặc biệt dặn dò cậu đúng hai giờ gọi Viên Hoài dậy đi xem phim.

Hành lý của Lý Tĩnh Thủy không nhiều, chỉ một ít đồ dùng vệ sinh cá nhân và quần áo thay giặt, rất nhanh đã sắp xếp xong. Nửa tủ quần áo Viên Vĩ dọn ra cho cậu căn bản không chứa hết. Lý Tĩnh Thủy nhìn quần áo của hai người treo cạnh nhau, đồ của cậu toàn màu sáng, của Viên Vĩ toàn màu tối, rõ ràng tách biệt nhưng lại vô cùng thân mật, không nhịn được mỉm cười, bước chân như bay bổng trên không. Cuối cùng cũng có cảm giác chân thật là đang sống chung với Viên Vĩ.

Hôm qua cậu bận đóng gói hành lý, làm thủ tục trả phòng ký túc xá, hôm nay ở nhà Viên Vĩ lại bị Viên Hoài dọa cho một trận, người đã mệt lả. Lúc này rảnh rỗi, trong nhà lại yên tĩnh, liền buồn ngủ díp mắt. Cậu sợ ngủ quên mất giờ gọi Viên Hoài đi xem phim, chỉ có thể vừa ngáp vừa ngồi trong phòng khách nghịch điện thoại.

Viên Vĩ chắc đang bận, nhắn tin trả lời qua loa vài câu ừ hữ haha rồi im bặt.

Trong danh bạ WeChat của Lý Tĩnh Thủy chỉ có hai người và một nhóm, một là Viên Vĩ, một là bố cậu - người chưa bao giờ nói chuyện, còn lại là nhóm lớp. Nhóm lớp lúc nào cũng náo nhiệt, tin nhắn cứ ào ào hiện lên 99+, Lý Tĩnh Thủy mở ra xem một cách buồn chán. Cậu không thể tham gia vào chủ đề nào, nhưng nhìn cũng thấy vui, thỉnh thoảng thấy tin nhắn nào buồn cười thì cười toe toét chụp màn hình gửi cho Viên Hoài.

...

Gần hai giờ, cửa phòng ngủ của Viên Hoài mở ra. Cậu ta đầu tóc ngắn ngủn, dựng đứng lởm chởm vì ngủ dậy, đột nhiên nhìn thấy Lý Tĩnh Thủy ngồi trên ghế thì hơi ngớ người, chưa kịp phản ứng đó là ai.

Lý Tĩnh Thủy vô tình ngủ gật, điện thoại trượt xuống sàn, đầu nghiêng sang một bên, nước miếng chảy ra.

Bản thân cậu trông đã trẻ, lúc này lại mặc bộ đồ ngủ ở nhà thoải mái, tóc mái ngoan ngoãn phủ trên lông mày, da trắng, mặt nhỏ, trông quả thực có nét thanh tú, khó phân biệt nam nữ.

Viên Hoài thấy cậu ngồi chỗ của anh trai mình, lửa giận trong lòng lại bùng lên, đi đến bên cạnh cậu hừ mạnh một tiếng. Lý Tĩnh Thủy không phản ứng, cậu ta liền đập mạnh xuống bàn, tiếng "bịch" vang lên khiến Lý Tĩnh Thủy giật mình nhảy dựng lên, dẫm chân lên chiếc điện thoại trên sàn.

Đôi mắt to của cậu hoảng hốt chớp chớp, một lúc lâu mới lắp bắp nói: "Cậu... cậu dậy rồi à..."

Viên Hoài liếc xéo cậu một cái: "Anh tôi không có ở đây, cậu không cần phải giả vờ với tôi nữa."

Lý Tĩnh Thủy nhìn điện thoại dưới đất, muốn nhặt lên nhưng không dám. Viên Hoài tiến lại gần, cậu giật mình lùi sát vào tường, không còn đường lui, mặt đỏ bừng như quả cà chua.

Viên Hoài túm lấy cổ áo cậu: "Tôi biết loại người như cậu, trước mặt anh tôi thì giả ngoan giả khổ, sau lưng thì là một con hồ ly tinh, bụng dạ xấu xa! Cậu nhìn cho rõ đây, nhà chúng tôi chỉ có căn nhà công vụ này, không mang đi bán được đâu, cậu quyến rũ anh tôi chẳng được lợi lộc gì! Anh tôi bị cậu lừa, tôi sẽ không bị cậu lừa!"