Chương 65

Từ sau trận bóng rổ hôm đó, Viên Hoài đã tìm được một sở thích mới, đó là hỏi bài Lý Tĩnh Thủy. Cậu cũng không thích ngồi ở phòng khách, cứ réo giọng gọi Lý Tĩnh Thủy trong phòng, nhường chỗ của mình cho Lý Tĩnh Thủy, cậu đứng bên cạnh hoặc phía sau, có thể nhìn thấy cổ thon dài trắng nõn của Lý Tĩnh Thủy khi cúi đầu, cùng mạch máu mảnh như tơ sau tai.

Có một lần cậu lười biếng, dựa vào lưng ghế đặt tay lên thành ghế, tư thế giống như đang ôm, Lý Tĩnh Thủy phát hiện ra liền sát ngực vào bàn, giọng giảng bài càng lúc càng nhỏ, hận không thể chôn mặt vào giấy, đợi đến khi Viên Hoài nói hiểu rồi, mới như trút được gánh nặng đứng dậy, đầu mũi lấm tấm mồ hôi, mặt đỏ bừng, vội vàng chạy ra ngoài.

Viên Hoài cảm thấy rất thú vị, hết lần này đến lần khác gọi Lý Tĩnh Thủy giảng bài cho mình. Đầu óc cậu giống Viên Vĩ, thành tích không tồi, nhưng so với Lý Tĩnh Thủy - một học bá toàn diện trừ môn thể dục ra, thì vẫn kém xa.

Viên Hoài còn cố ý tìm mấy bài nâng cao để làm khó Lý Tĩnh Thủy, nhưng Lý Tĩnh Thủy chỉ nghiêng đầu suy nghĩ một chút, cũng không cần nháp, đã xoạt xoạt giải ra.

Viên Hoài không nhịn được cảm thán, Lý Tĩnh Thủy chắc là lấy hết chỉ số EQ bù cho IQ rồi nhỉ?

Lý Tĩnh Thủy tính tình hướng nội, làm bài tập luôn rất mạch lạc, nhưng khi giảng bài lại hơi lắp bắp, đôi khi nghẹn lời nửa ngày, thở dài một hơi, rồi lại bắt đầu giảng lại từ đầu.

Bản thân Viên Hoài cũng không phải thật sự muốn Lý Tĩnh Thủy giảng bài cho mình, chỉ là vừa cười tủm tỉm vừa chăm chú lắng nghe giọng nói của Lý Tĩnh Thủy, cảm thấy giọng nói của Lý Tĩnh Thủy mềm mại, êm dịu, rất khác với giọng nam tính của anh trai, giọng khàn khàn đang độ tuổi dậy thì của cậu, và giọng nói oang oang của Chu Tiểu Thiên.

Thỉnh thoảng Lý Tĩnh Thủy sợ cậu nghe chán, ngẩng đầu liếc nhìn cậu một cái đầy dè dặt, giọng nói lại càng nhỏ hơn, lẩm bẩm như người chưa tỉnh ngủ, rất thú vị.

Thậm chí khiến cậu có cảm giác muốn xoa đầu Lý Tĩnh Thủy, giống như xoa đầu con chó Golden Retriever chậm chạp mà hàng xóm nuôi hồi nhỏ.

Lý Tĩnh Thủy bị Viên Hoài sai vặt hết lần này đến lần khác như vậy, cũng không thể nào tập trung vẽ vời được.

Đợi đến khi Viên Vĩ chín giờ tối về nhà, cậu lại không muốn bỏ lỡ thời gian ngắn ngủi ở bên Viên Vĩ, cứ quấn quanh Viên Vĩ, thường là đến tận khuya khi Viên Vĩ ngủ rồi, cậu mới lại lặng lẽ bò dậy vẽ vời, còn không quên nhẹ nhàng chất gối và chăn lên cạnh đầu Viên Vĩ, sợ ánh sáng máy tính chiếu vào anh sẽ làm anh ngủ không ngon.

Lý Tĩnh Thủy ban đêm ngủ không đủ giấc, ban ngày còn phải cố gắng tỉnh táo nghe giảng, lại không dám nói gì với Viên Hoài, dù sao thì điều này cũng tốt hơn nhiều so với việc bị cậu lạnh lùng chế giễu, đá ghế, ném quần áo trước đây.

Hôm đó cậu dậy muộn một chút, đột nhiên cảm thấy ngón tay mình bị Viên Vĩ nắm lấy. Lý Tĩnh Thủy nín thở không dám động đậy, giả vờ như vẫn đang ngủ.

Tim cậu đập rất nhanh, cậu có thể cảm nhận bàn tay to lớn của Viên Vĩ như nước biển bao la, ôn nhu, từ đầu ngón tay tràn lên tứ chi bách hài của cậu, cậu đắm chìm trong đó không muốn vùng vẫy, nước như muốn trào ra từ khóe mắt...

Viên Vĩ lấy một sợi dây, quấn vài vòng quanh ngón áp út của cậu, ghi nhớ kích thước rồi rút lại.