Chương 64

Viên Hoài tửu lượng kém, kể xong liền trượt xuống khỏi ghế, cười hề hề ngốc nghếch. Viên Vĩ dỗ dành, dìu cậu ta lên giường. Đợi đến khi Viên Hoài nằm ngửa ra ngủ say như chết, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Anh lặng lẽ ngồi bên giường, thỉnh thoảng kéo chăn cho em trai, ánh mắt đầy yêu thương, như thể nhìn mãi không đủ.

Hình như chỉ trong nháy mắt, Viên Hoài đã từ một đứa nhóc mặc quần thủng đít chạy lon ton khắp nơi, trêu chọc mèo chó, trở thành một thiếu niên như thế này. Tuy vẫn rất quan tâm đến anh trai, nhưng cũng không còn lẽo đẽo theo sau anh, luôn miệng gọi “anh ơi, anh ơi” như hồi nhỏ nữa.

Lúc ấy anh ta cũng chỉ là một đứa trẻ mới lớn, bị Viên Hoài làm ầm ĩ liền nổi nóng, dọa cho cậu nhóc thút thít, không dám khóc thành tiếng, chỉ biết uất ức mặm môi nhìn anh, đợi đến khi anh mềm lòng dỗ dành một tiếng, mới oa oa khóc đòi bế, dính chặt lấy anh không chịu buông ra...

Viên Vĩ bỗng nhiên phát hiện, tính tình của Viên Hoài thật ra rất giống anh trước đây, chỉ là anh quen che giấu áp lực, dần dần đeo lên một chiếc mặt nạ ôn hòa luôn mỉm cười, sau đó đến chính mình cũng bị lừa gạt.

Những ngày tháng như thế, anh không muốn Viên Hoài phải trải qua một lần nữa.

Đợi đến khi anh chết đi, bên cạnh Viên Hoài có Lý Tĩnh Thủy, sẽ tốt hơn nhiều so với việc anh vừa phải vất vả kéo theo em trai, vừa phải chăm sóc ông bà bệnh nặng phải không?

Viên Hoài không cần thay đổi, không cần ngụy trang, chỉ cần kiên trì qua mấy năm nay lên đại học, sẽ có một cuộc sống hoàn toàn mới.

Có lẽ qua hai năm nữa, Viên Hoài nghĩ đến anh sẽ không còn đau lòng nữa.

Qua thêm hai năm nữa, Viên Hoài thậm chí sẽ không nhớ đến anh, vẫn có thể cười thoải mái, vô tư vô lo như bây giờ.

Viên Vĩ nắm chặt tay, đè nén cảm giác chua xót trong mũi, mỉm cười xoa đầu em trai rồi mới đứng dậy, anh nhìn thấy Lý Tĩnh Thủy đang dựa người ngồi bên cửa, bỗng chốc sững sờ.

Lý Tĩnh Thủy vừa nãy ngồi một mình trong phòng khách, sau khi tỉnh rượu một chút, liền loạng choạng vịn tường muốn tìm Viên Vĩ, khi đứng ở cửa, lại không gọi thành tiếng, theo bản năng cảm thấy không nên quấy rầy Viên Vĩ, chỉ ngây ngốc chờ đợi.

Lý Tĩnh Thủy đợi đến ngủ thϊếp đi, cằm chống lên đầu gối, hàng mi dày rủ xuống, cậu ôm chân co ro ở đó, không dám chiếm thêm chút chỗ nào – để Viên Vĩ dễ dàng đi ra ngoài.

Viên Vĩ ngồi xổm xuống, khẽ gọi: "Tĩnh Thủy".

Hàng mi Lý Tĩnh Thủy rung động vài cái, nhưng không tỉnh lại.

Viên Vĩ lần đầu tiên nghiêm túc nhìn Lý Tĩnh Thủy như vậy, cũng lần đầu tiên thừa nhận, mình đã trút hết những ác ý và tùy hứng dưới lớp mặt nạ lên người vô tội này.

Bởi vì anh chắc chắn Lý Tĩnh Thủy sẽ không rời bỏ anh, bởi vì Lý Tĩnh Thủy thật ra còn mạnh mẽ hơn anh, cho nên mới có thể cô độc nhiều năm như vậy, mà vẫn giữ được tấm lòng thiện lương, chưa từng oán hận ai.

Lý Tĩnh Thủy như vậy, nhất định sẽ chăm sóc Viên Hoài thật tốt.

Anh đã lên kế hoạch nhiều như vậy cho Viên Hoài, duy chỉ có điều không nghĩ đến kết cục của Lý Tĩnh Thủy, hoặc là cố ý không dám nghĩ đến.

Anh vẫn không thích Lý Tĩnh Thủy, nhưng đột nhiên muốn đối xử tốt với Lý Tĩnh Thủy hơn một chút.

Nhưng anh không còn thời gian nữa.

Viên Vĩ hôn lên trán Lý Tĩnh Thủy, nhẹ nhàng bế ngang người vào phòng ngủ.