Chương 63

Chu Tiểu Thiên vừa nhìn thấy tình hình này, lập tức cười hề hề huých Lý Tĩnh Thủy: “Anh Lý xem, Viên Hoài nổi tiếng ghê chưa?”

Lý Tĩnh Thủy chỉ mỉm cười, tò mò nhìn Viên Hoài ứng phó với các cô gái. Ở cái tuổi này, cậu chỉ biết cắm đầu vào học, chạy một vòng trên sân đã thở hổn hển, thi thể dục chưa bao giờ đạt, không như Viên Hoài cái gì cũng giỏi, lúc nào cũng có một đống người xếp hàng muốn kết bạn với cậu ta.

Lý Tĩnh Thủy lại nghĩ đến Viên Vĩ, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ. Viên Vĩ hồi nhỏ chắc chắn còn lợi hại hơn Viên Hoài nhỉ? Người luôn tỏa sáng giữa đám đông ấy, vậy mà lại thật sự ở bên cậu.

Nghĩ lại, Lý Tĩnh Thủy vẫn thấy khó tin, có lẽ cậu đã dùng hết may mắn cả đời để gặp được Viên Vĩ rồi.

Viên Hoài người đầy mồ hôi, bụng lại đói, không muốn nghe mấy cô gái kia lải nhải nữa. Trước đây cậu ta cũng chưa từng thấy phiền, thậm chí còn được Chu Tiểu Thiên ghen tị nói ra nói vào, cậu ta vẫn vênh váo tự đắc, nhưng hôm nay lại đặc biệt mất kiên nhẫn với bọn họ. Ngước mắt lên thấy Lý Tĩnh Thủy đang cười, cậu ta bỗng thấy không được tự nhiên, ngượng ngùng đến mức tai đỏ bừng, cứ có cảm giác Lý Tĩnh Thủy đang cười nhạo mình. Viên Hoài cũng mặc kệ phép lịch sự gì nữa, xông ra khỏi vòng vây chạy mất, cả cúp cũng tiện tay ném cho bạn học bên cạnh.

Ngày trường mở cửa, nhà ăn kéo dài thời gian phục vụ, không chỉ bàn ghế sạch sẽ hơn ngày thường mà thức ăn cũng nhiều thịt hơn. Lý Tĩnh Thủy vốn ăn ít, chia đùi gà trong suất ăn nhanh cho Viên Hoài, cánh gà cho Chu Tiểu Thiên, cậu chỉ ăn rau xào và đậu đũa om thịt.

Viên Hoài trợn mắt, gắp đùi gà trả lại cho cậu: “Không biết sau khi vận động mạnh thì người ta dễ bị mất cảm giác ngon miệng à?”

Chu Tiểu Thiên suýt nữa thì nuốt cả xương gà, chết tiệt, lúc trước luyện tập bóng cậu tranh giành đùi gà với tôi thì đâu có nói vậy!

Lý Tĩnh Thủy ồ một tiếng, đành phải tự mình chậm rãi gặm đùi gà. Cậu không xen vào chủ đề của Viên Hoài và Chu Tiểu Thiên, một mình lặng lẽ quan sát xung quanh, liếc nhìn tivi ở giữa nhà ăn, lại liếc nhìn dòng người qua lại gần đó, mắt sáng long lanh, hơi lơ đãng, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Đợi đến khi điện thoại ting một tiếng, cả người cậu mới sực tỉnh, vội vàng xem Viên Vĩ đã gửi gì.

Kết quả chỉ là thông báo chọn môn học của nhóm lớp.

Tâm trạng Lý Tĩnh Thủy rõ ràng chùng xuống. Đợi đến khi Viên Hoài và Chu Tiểu Thiên ăn gần xong, cơm của cậu vẫn còn thừa một nửa, vội vàng ăn cho hết, cũng chẳng cảm nhận được mùi vị gì.

Buổi chiều trường Viên Hoài được nghỉ, nhưng Lý Tĩnh Thủy vẫn còn tiết học, hai người liền chia tay nhau ở cổng trường.

Hôm đó Viên Vĩ vẫn về rất muộn. Đợi đến khi Lý Tĩnh Thủy hỏi về chuyện ảnh, anh mới vỗ trán, nói lúc họp không tiện trả lời, sau đó thì bận quá quên mất. Lý Tĩnh Thủy chỉ cười cười, đẩy anh đi tìm Viên Hoài - thằng nhóc đó vừa nghe thấy Viên Vĩ về là đóng cửa không ra, đang giận dỗi đấy.

Viên Vĩ phải hết lời xin lỗi, cuối cùng quyết định gọi gà rán và bia, ba người lại cùng nhau chúc mừng Viên Hoài một lần nữa, chuyện này mới coi như xong.

Lý Tĩnh Thủy say rượu cũng rất yên lặng, hai tay chống đùi ngồi thẳng lưng, ngoan ngoãn nghe Viên Hoài kể về dáng vẻ oai phong lẫm liệt của mình trên sân bóng.