Chương 61

Cậu ta bực bội quay mặt đi: “Đừng lau nữa, lát nữa lại ra mồ hôi thôi.”

“Vậy… vậy cậu uống chút nước đi.” Lý Tĩnh Thủy lấy từ trong túi ra một gói muối nhỏ, đổ một ít vào: “Uống nước muối tốt hơn.”

Thực ra lớp Viên Hoài đã chuẩn bị nước uống thể thao cho các thành viên trong đội, tốt hơn nhiều so với nước muối tự pha kiểu này của Lý Tĩnh Thủy.

Nhưng nhìn ánh mắt mong đợi, lấy lòng của Lý Tĩnh Thủy, Viên Hoài ma xui quỷ khiến thế nào lại nhận lấy uống một ngụm. Mặn đến mức cổ họng nghẹn lại, lỗ mũi đều nở to, ngậm một lúc lâu mới cố nuốt xuống… Mẹ kiếp, Lý Tĩnh Thủy rốt cuộc cho bao nhiêu muối vào vậy, định mặn chết cậu ta luôn à?

Có phải cậu ta là gián điệp do lớp khác phái đến không?

Thấy Viên Hoài đã uống nước, Lý Tĩnh Thủy mới mỉm cười, thoải mái ngồi xuống cạnh Viên Hoài, tay cầm cái còi thổi nhiều màu sắc nghịch, lắc lư nghe lanh canh rất thích thú. Viên Hoài trợn mắt, thật muốn lấy tay che mặt lại nói không quen người này.

Bị Lý Tĩnh Thủy làm ồn như vậy, Viên Hoài lại không còn nghĩ đến chuyện Viên Vĩ không đến nữa.

Đợi đến khi Chu Tiểu Thiên dẫn theo đội cổ vũ gồm năm nam sinh mập mạp lấp lánh bước lên sân khấu, mặc đồ bó sát màu hồng phấn nhảy múa tưng bừng, hết nháy mắt đưa tình với đội bạn lại hôn gió, Viên Hoài đứng trên ghế đẩu vỗ tay cổ vũ cho Chu Tiểu Thiên, tiếng hò reo xung quanh vang trời, nửa sân vận động đều vây lại xem náo nhiệt.

Lý Tĩnh Thủy cũng cười ngặt nghẽo, lén lấy điện thoại ra chụp hai tấm, cả ảnh Viên Hoài ném bóng nữa, gửi cho Viên Vĩ.

Viên Hoài liếc thấy Lý Tĩnh Thủy đang nghịch điện thoại, đảo mắt một cái, đột nhiên nhảy xuống giật lấy điện thoại. Lý Tĩnh Thủy ngẩn người một lúc mới nói: “Trả… trả lại cho tôi.”

Viên Hoài trừng mắt nhìn cậu, suỵt một tiếng, Lý Tĩnh Thủy liền không dám hó hé nữa, nhăn nhó đi quanh Viên Hoài, vẻ mặt rất lo lắng.

Viên Hoài nhìn thấy màn hình điện thoại vẫn chưa thay, cau mày: “Sao cậu vẫn chưa thay màn hình?”

Lý Tĩnh Thủy không dám nói là do tiếc tiền, ấp úng đáp: “Bận… đợi lúc nào rảnh tôi sẽ đi thay.”

Viên Hoài gật đầu, thấy cậu sốt ruột liền cố ý trêu chọc: “Cậu giấu phim nóng à?”

Lý Tĩnh Thủy lắc đầu nguầy nguậy: “Không có, không có.”

“Vậy thì cho tôi xem một chút có sao đâu.” Viên Hoài trước tiên lật danh bạ, không thấy tên Chu Tiểu Thiên, liền lướt sang WeChat, bị danh sách liên lạc của Lý Tĩnh Thủy làm cho kinh ngạc. Ba người một nhóm, còn ít hơn cả danh bạ mười mấy người… Không thể nào?

Viên Hoài ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Lý Tĩnh Thủy. Lý Tĩnh Thủy vẻ mặt ngượng ngùng. Cậu sợ Viên Hoài phát hiện ra mình là người không có bạn bè, sống khép kín, sẽ càng coi thường cậu hơn. Nhưng cậu không dám tranh giành với Viên Hoài, chỉ có thể trơ mắt nhìn Viên Hoài bấm vào khung chat của Chu Tiểu Thiên——

Toàn một màu trắng, chỉ có vài dòng tin nhắn màu xanh lá cây ngắn ngủn, thưa thớt. Viên Hoài nhướng mày, trong lòng bỗng nhiên thấy thoải mái, hả hê. Cậu ta đã nói rồi mà, Lý Tĩnh Thủy cứ như khúc gỗ, gặp mặt cậu ta còn chẳng nói được ba câu, làm sao mà nói chuyện được với Chu Tiểu Thiên chứ?

Chu Tiểu Thiên đúng là đồ mặt dày, thi mấy lần cũng không đạt, thấy Lý Tĩnh Thủy ít nói liền chuyên tâm hỏi bài. Lý Tĩnh Thủy là học bá mà, chắc chắn sẽ trả lời hết, thỉnh thoảng còn gửi cả tin nhắn thoại nữa… Nếu Chu Tiểu Thiên mà chịu khó học hành thì lợn nái cũng biết leo cây.