“Đến rồi thì vào đi, anh chỉ nhìn gáy người ta thì có gì vui?” Chu Tiểu Thiên không buông tay, một hơi kéo Lý Tĩnh Thủy ra hàng ghế đầu. Cậu bạn mập này còn bê cả một chiếc ghế đẩu, ngồi phịch xuống ngay cạnh vạch đỏ trên sân, nào là nước khoáng, khăn mặt, còi thổi, đủ cả, rồi nhét đầy vào tay Lý Tĩnh Thủy: “Anh Lý cầm lấy nhé, đợi nghỉ giữa hiệp thì đưa cho Viên Hoài, em là đội cổ vũ nên lát nữa phải lên sân.”
Lý Tĩnh Thủy chậm chạp đáp lại một tiếng, rồi mới hoàn hồn nhìn Chu Tiểu Thiên đầy kinh ngạc: “Đội cổ vũ?”
Chu Tiểu Thiên lén kéo áo khoác ra cho Lý Tĩnh Thủy nhìn, cười xấu xa nói: “Suỵt, đây là vũ khí bí mật của lớp bọn em, đảm bảo chói mắt đến mức bọn họ không đánh nổi hiệp hai đâu. Bọn Viên Hoài xem tập dượt nhiều lần rồi nên miễn dịch rồi.”
Lý Tĩnh Thủy bật cười. Cậu khâm phục Chu Tiểu Thiên, cậu bạn mập mạp này dám lấy chính mình ra làm trò cười, cũng thích cái tính không sợ trời không sợ đất, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng của cậu ta… Hoàn toàn trái ngược với mình. Đây mới là kiểu bạn bè mà Viên Hoài thích kết giao nhỉ?
Lúc Lý Tĩnh Thủy quay lại chú ý trận đấu thì Viên Hoài cũng để ý thấy cậu. Ban đầu, cậu ta thấy hơi khó hiểu không biết tại sao Lý Tĩnh Thủy lại đến, nhưng vừa nhìn thấy Chu Tiểu Thiên bên cạnh thì hiểu ra ngay. Thẻ mời của tên này không mời được bố mẹ, nên đành đưa cho Lý Tĩnh Thủy vậy… Biết thế thì lúc trước cậu ta cần gì phải xoắn xuýt lâu như vậy, cứ trực tiếp cướp của Chu Tiểu Thiên là được rồi.
Nhưng anh trai cậu ta đâu?
Viên Hoài hơi mất tập trung, lúc dẫn bóng bị người ta cướp mất, một lúc lâu sau vẫn chưa lấy lại được phong độ.
Đến khi tiếng còi kết thúc hiệp một vang lên, lớp cậu ta đã bị dẫn trước tám điểm.
Viên Hoài đang bực bội, tay cào cào mồ hôi trên đầu, uể oải đi xuống sân.
Lý Tĩnh Thủy lo lắng đứng dậy, lần lượt đặt đồ lên ghế đẩu, nhìn một cái rồi lại sợ Viên Hoài không đủ chỗ ngồi, bèn ôm nước và khăn mặt, đợi Viên Hoài vừa đến gần thì vội vàng kiễng chân, ân cần đưa khăn lên đầu cậu ta: “Lau mồ hôi nhanh lên, kẻo bị cảm đấy.”
Nói xong còn khoác áo khoác của Chu Tiểu Thiên lên người Viên Hoài, mở nắp chai nước đưa cho cậu ta. Viên Hoài không nhận, hỏi: “Anh tôi đâu?”
“Viên Vĩ đang họp… Anh ấy… anh ấy bảo tôi đến trước.” Lý Tĩnh Thủy nói một câu không hẳn là nói dối, mặt đỏ bừng, thật sự không dám nói Viên Vĩ không đến được, nếu không Viên Hoài sẽ thất vọng lắm.
Thấy Viên Hoài ngồi im không nhúc nhích, cậu liền đứng sau lưng cậu ta, cẩn thận lấy khăn lau tóc cho cậu ta, động tác vô cùng nhẹ nhàng: “Tôi dùng điện thoại quay phim rồi, cả lúc cậu ghi bàn nữa, lát nữa nhất định sẽ cho anh ấy xem.”
Viên Hoài buồn bực. Cậu ta luôn cảm thấy từ sau kỳ nghỉ đông, anh trai mình ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi, về nhà chỉ ăn cơm rồi ngủ, thỉnh thoảng nói chuyện với cậu ta cũng lơ đãng, chứ đừng nói là cùng cậu ta chơi bóng rổ, chạy bộ như trước nữa.
Cậu ta biết bây giờ Viên Vĩ đang là sinh viên năm cuối, đang trong giai đoạn then chốt tìm việc làm và viết luận văn tốt nghiệp, áp lực rất lớn…
Nhưng ngay cả Lý Tĩnh Thủy cũng có thể tranh thủ đến xem, vậy mà anh trai cậu ta lại không đến. So sánh như vậy, trong lòng cậu ta thấy rất khó chịu.