Chương 6

Viên Vĩ dễ bị trẹo mắt cá chân trái, nên sau này anh thường xuyên đeo băng bảo vệ.

Viên Vĩ tốt như vậy... nhưng lại như người dưng với cậu.

Tình cảm của Lý Tĩnh Thủy dành cho Viên Vĩ đến nhanh chóng và mãnh liệt, nhấn chìm cậu đến tận cổ, mang theo sự tuyệt vọng tự ti, khiến cậu gần như không thở nổi.

Viên Hoài nằm trong chăn giận dỗi Viên Vĩ, tuổi này ngủ nhiều, mơ mơ màng màng rồi ngủ thϊếp đi. Viên Vĩ đắp chăn cho cậu, bất lực mỉm cười, nhẹ nhàng đóng cửa phòng đi ra ngoài.

Lý Tĩnh Thủy đã ăn xong cơm, đang dựa vào góc phòng khách nhìn về phía phòng ngủ của Viên Hoài. Vừa thấy Viên Vĩ đi ra, liền vội vàng chạy đến: "Sao rồi? Dỗ được chưa? Nó không ăn cơm sao?"

Viên Vĩ lắc đầu, vừa kéo ghế ngồi xuống định ăn cơm thì Lý Tĩnh Thủy lại líu ríu nói: "Anh đợi chút, thức ăn hơi nguội rồi, em hâm nóng lại..."

Viên Vĩ thấy cậu sờ mó chỗ này, chạm chỗ kia, cứ như con quay không lúc nào yên, nói cũng nhiều hơn bình thường, biết cậu đang lo lắng, liền nắm lấy tay Lý Tĩnh Thủy: "Không sao, cứ ăn như vậy đi."

Lý Tĩnh Thủy gật đầu, nhìn chiếc ghế của Viên Hoài, rồi lại nhìn phòng ngủ của Viên Hoài, nghĩ đến ánh mắt hung dữ chán ghét của cậu thiếu niên nhìn mình, liền thấy chiếc ghế như mọc đầy răng nanh gai góc, không dám ngồi xuống, cứ thế đứng bên cạnh Viên Vĩ ăn cơm, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho anh, hỏi han mặn nhạt.

Viên Vĩ cũng không khuyên cậu ngồi, cứ như lẽ ra phải như vậy. Anh thỉnh thoảng đáp lại Lý Tĩnh Thủy, tư thế ăn cơm tao nhã lịch sự. Lý Tĩnh Thủy kiên nhẫn đứng bên cạnh cho đến cuối cùng, chân cũng hơi mỏi, cuối cùng dọn bát đũa vào bếp rửa, còn đặc biệt để lại một bát cơm cho Viên Hoài trong lò vi sóng.

Nhà bếp nhà Viên Vĩ hướng ra mặt trời, mùa này đang là giữa hè, cửa kính ngăn cách với phòng khách bật điều hòa, trong nhà còn oi bức hơn cả ngoài trời. Lý Tĩnh Thủy vừa rửa bát vừa lấy tay áo lau mồ hôi, cổ áo sơ mi cậu mặc sáng nay bị nhàu xuống, lộ ra một đoạn cổ trắng nõn thon dài.

Cửa kéo ra, một luồng khí lạnh phả vào mặt. Lý Tĩnh Thủy không quay đầu lại, nói: "Cậu ở phòng khách đợi đi, trong này nóng."

Viên Vĩ từ phía sau ôm lấy cậu, hôn lên cổ: "Có thấy ấm ức không?"

Lý Tĩnh Thủy im lặng hồi lâu, khóe mắt hơi đỏ lên. Sợ Viên Vĩ phát hiện, cậu khẽ hít mũi: "... Không ấm ức."

"Em trai anh còn nhỏ, tính tình bướng bỉnh, em nhường nó một chút." Viên Vĩ thở dài, cằm đặt lên vai Lý Tĩnh Thủy, giọng nói dịu dàng: "Đừng nhìn nó như vậy, khi nó tốt tính thì tốt lắm… Bố mẹ anh mất sớm, anh và nó là người thân thiết nhất, có thể nó nhất thời chưa chấp nhận được, điều này cũng bình thường thôi."

"Em biết.” Lý Tĩnh Thủy vội vàng gật đầu: “Cứ từ từ, em đối xử với anh thế nào sẽ đối xử với nó như thế, rồi sẽ có ngày nó chấp nhận em."

"Tĩnh Thủy.” Viên Vĩ ôm chặt hơn một chút: “Em thật tốt."

Lý Tĩnh Thủy bị anh siết chặt trong lòng không thể động đậy. Thật ra, Viên Vĩ cao mét tám mấy đè lên người cậu không thoải mái chút nào, nhưng cậu đặc biệt thích Viên Vĩ ôm mình như vậy, khiến cậu có cảm giác an toàn, cảm thấy mình cũng rất quan trọng và khác biệt đối với Viên Vĩ.

Nhưng Viên Vĩ rất ít khi ôm cậu như thế này, lần này cũng nhanh chóng buông ra, xoay người trở lại phòng khách.

Lý Tĩnh Thủy có chút hụt hẫng, nhưng nghĩ đến việc hai người đã sống chung, lại thấy nhẹ nhõm.