Chương 58

Sau này mua sữa chua, cậu nghĩ Viên Hoài có thể không thích vị này, nên đã đổi sang loại khác.

Đến ngày thi đấu bóng rổ, Viên Hoài sáng sớm đã nhào lên người Viên Vĩ lăn lộn, bị Viên Vĩ uể oải đẩy ra. "Dậy đi, em muốn đè chết anh à?"

Viên Hoài lại nhào tới, ngồi lên eo Viên Vĩ qua lớp chăn. Nó lén lấy gel vuốt tóc của Viên Vĩ vuốt ngược tóc ra sau, hớn hở nói: "Anh nhớ đến sớm nhé, em bảo Chu Tiểu Thiên giữ chỗ tốt cho anh rồi."

Viên Vĩ vẫn chưa tỉnh ngủ, gật đầu đại khái, giục nó: "Được rồi, em mau đi chuẩn bị đồ đi học."

Viên Hoài cười hì hì chạy đi ăn sáng. Bình thường Lý Tĩnh Thủy toàn nấu cháo ăn bánh bao, hôm nay lại phá lệ chiên thịt bò cho nó, kèm theo nước cam và salad rau củ, như thể biết nó sẽ tiêu hao rất nhiều thể lực.

Trong lòng Viên Hoài giật thót. "Anh biết rồi à?"

"Ừm..." Lý Tĩnh Thủy mím môi cười. "Chu Tiểu Thiên nói cho anh biết. Em ăn no nhé, thi đấu cố lên."

Viên Hoài bỗng nhiên thấy khó chịu. Chu Tiểu Thiên đúng là đồ phản bội, nó cố tình giấu Lý Tĩnh Thủy, Chu Tiểu Thiên lại đi phá đám nó. Hơn nữa, Chu Tiểu Thiên và Lý Tĩnh Thủy mới gặp nhau có một lần, Lý Tĩnh Thủy không phải là người hướng nội sao, tại sao lại có thể chơi thân với Chu Tiểu Thiên được?

Viên Hoài ôm một bụng tức tối, lại lo lắng Lý Tĩnh Thủy biết chuyện mà buồn, nhưng người này lại không biết đòi hỏi, chỉ biết lén lút rơi nước mắt.

Nó không khỏi len lén liếc nhìn Lý Tĩnh Thủy, nhưng quan sát hồi lâu, cũng không thấy Lý Tĩnh Thủy có vẻ gì là không vui.

Lần này đến lượt Viên Hoài không vui——

Lý Tĩnh Thủy có ý gì đây? Cảm thấy không được mời đi lại thấy thoải mái hơn phải không? Đúng ý cậu ta rồi?

Cũng đúng, bọn họ chỉ là người dưng nước lã ở chung phòng với nhau, nếu không có anh trai nó, nó mới chẳng thèm để ý đến loại người vừa đần vừa nhút nhát như Lý Tĩnh Thủy!

Viên Hoài càng nghĩ càng tức, ném dao nĩa xuống, dùng đũa xiên miếng thịt bò cho vào miệng nhai ngấu nghiến, uống cạn ly nước cam, cũng không ăn salad nữa, đeo cặp sách lên rồi sập cửa bỏ đi.

Viên Vĩ bị tiếng ồn làm cho thở dài. "Thằng nhóc này lại dở chứng gì nữa?"

"Em... em không biết..." Lý Tĩnh Thủy vẫn còn đang ngơ ngác. Cậu chỉ nói một câu "cố lên" thôi mà, sao Viên Hoài lại đột nhiên nổi giận.

Salad rau củ Viên Hoài chỉ động đũa hai lần, Lý Tĩnh Thủy thấy đổ đi thì tiếc, liền lặng lẽ ăn hết. Đợi Viên Vĩ rửa mặt xong, cậu lại bưng cháo kê lên, cùng Viên Vĩ ăn thêm chút cháo.

Viên Vĩ chậm rãi ăn cơm, đẩy tấm thiệp mời Viên Hoài đưa cho anh sang. "Tĩnh Thủy, em đi xem Viên Hoài thi đấu đi. Anh có cuộc họp ở công ty, không xin nghỉ được."

Lý Tĩnh Thủy ngỡ ngàng nhìn Viên Vĩ, muốn nói lại thôi, cuối cùng ngoan ngoãn gật đầu. Lần này, vẻ mặt cậu thật sự có chút thất vọng.

Cậu đã được Chu Tiểu Thiên mời rồi, ban đầu định lát nữa sẽ cùng Viên Vĩ đi...

Hơn nữa, Viên Hoài vốn đã giận cậu, nếu phát hiện ra cậu thay Viên Vĩ đi xem thi đấu, không biết nó sẽ nổi cơn tam bành đến mức nào.

Thời gian thi đấu của Viên Hoài trùng với giờ học của Lý Tĩnh Thủy. Môn học đó lại còn nổi tiếng là hay điểm danh, Lý Tĩnh Thủy không thân thiết với ai trong lớp, không ai giúp cậu điểm danh hộ, mười điểm chuyên cần chắc chắn sẽ bị trừ.

Ban đầu cậu đã lên kế hoạch rất kỹ, sẽ cùng Viên Vĩ tham dự, bây giờ thiếu Viên Vĩ, Lý Tĩnh Thủy cảm thấy mất hết hứng thú.