Nhưng khi mở miệng, giọng Viên Vĩ lại dịu dàng đến mức không nghe ra chút khác thường nào: "Sao vậy, không thích anh chạm vào em à?"
"Không... không..." Lý Tĩnh Thủy đầu óc trống rỗng, chỉ biết rêи ɾỉ lắc đầu. Đợi đến khi Viên Vĩ rút tay ra, anh mới thở hổn hển, gục mặt vào cửa run rẩy. Nếu không có Viên Vĩ đỡ, anh có thể đã trượt xuống đất.
"Ngại ngùng thế." Viên Vĩ cười một tiếng, ôm Lý Tĩnh Thủy hôn lên gáy anh, nhỏ giọng dỗ dành: "Thôi được rồi... vậy thì không ép em nữa, chúng ta vào phòng tắm làm tiếp, được không?"
Lý Tĩnh Thủy da trắng, eo thon, xương bả vai đẹp như đôi bướm ngọc không tì vết, theo từng nhịp thở phập phồng lên xuống. Nếu không quay người lại, trông anh hệt như một cô gái xinh đẹp mảnh mai.
Đó cũng là lý do tại sao Viên Vĩ luôn thích "vào" từ phía sau.
Lý Tĩnh Thủy bị Viên Vĩ kéo vào phòng tắm, hai người vội vàng tắm qua loa dưới vòi sen. Lý Tĩnh Thủy lén lút quay lưng lại ngồi xổm ở góc phòng bôi trơn, Viên Vĩ tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ dựa vào bồn rửa mặt lạnh lùng quan sát——
Thời gian của anh ta không còn nhiều, nhất định phải khiến Lý Tĩnh Thủy càng thêm si mê anh ta.
Viên Vĩ cần Lý Tĩnh Thủy và Viên Hoài chung sống hòa thuận, nhưng lại không muốn quan hệ của hai người quá tốt. Xét cho cùng, xu hướng tính dục của Lý Tĩnh Thủy không bình thường, tính cách lại quá yếu đuối.
Nhưng gần đây, Viên Hoài cứ hỏi anh ta khi nào Lý Tĩnh Thủy quay lại, khiến Viên Vĩ cảm thấy khó chịu.
Rõ ràng trước đây lo lắng hai người không hợp nhau là anh ta, nhưng khi Viên Hoài chấp nhận Lý Tĩnh Thủy, anh ta lại có chút hụt hẫng, lo lắng Viên Hoài bị ảnh hưởng là một chuyện, kỳ thực khi Viên Hoài bắt nạt Lý Tĩnh Thủy, anh ta cũng thấy hả hê một cách đê tiện.
Hơn nữa, anh ta càng muốn Viên Hoài tiếp quản việc kiểm soát Lý Tĩnh Thủy từ mình, chứ không phải răm rắp nghe lời Lý Tĩnh Thủy.
Đứa em trai ngốc nghếch của anh ta, rốt cuộc vẫn còn quá nhỏ, tâm địa chưa đủ tàn nhẫn.
Viên Vĩ chau mày, dường như đã hạ quyết tâm điều gì đó.
Lý Tĩnh Thủy loay hoay một lúc, rồi rụt rè đứng dậy, khi đi về phía Viên Vĩ còn cẩn thận che chắn phía dưới, đầu gần như vùi vào ngực: "Viên Vĩ... em... em xong rồi..."
Viên Vĩ hoàn hồn, mỉm cười yêu chiều với anh. Anh ta biết Lý Tĩnh Thủy làm việc chuẩn bị rất qua loa, không thể thích ứng ngay với việc anh ta "xâm nhập", nhưng vẫn cố tình mạnh mẽ "đâm" vào Lý Tĩnh Thủy. Nhìn Lý Tĩnh Thủy đau đớn đến mức bám chặt vào bồn rửa mặt, không nói một lời chịu đựng đau đớn, anh ta liền cảm thấy hả hê.
Đúng vậy, anh ta có dụng ý khác với Lý Tĩnh Thủy, nhưng anh ta cũng đã cho Lý Tĩnh Thủy thứ anh ta muốn.
Nếu không có anh ta, Lý Tĩnh Thủy chắc chắn sẽ phải tiếp tục sống cô độc một mình, cả đời này cũng không có ai bằng lòng chủ động đến gần một người đồng tính luyến ái như anh, không ai bố thí cho anh dù chỉ một chút tình yêu, cho dù là giả dối.
Mỗi người đều đạt được thứ mình cần, có gì là không công bằng?
Lý Tĩnh Thủy biết Viên Vĩ không thích anh kêu, nên cố gắng cắn môi kiềm chế, nhưng thật sự quá đau, cả kỳ nghỉ đông không "mở cửa", dù đã dùng chất bôi trơn cũng không được, càng đau anh càng căng thẳng, càng căng thẳng càng không thể thả lỏng, lại càng đau hơn.
Anh vô thức cắn đến bật máu môi, cánh tay không chống đỡ nổi cơ thể, cứ run lên từng đợt, đầu va vào gương, nhưng Viên Vĩ không hề hay biết.