Chương 50

Sau đó liền đưa tay vào trong kén, sờ soạng chỗ khó nói của Viên Hoài, động tác lên xuống. Viên Hoài đã từng xem phim người lớn với Chu Tiểu Thiên rồi, tuy chưa tự mình thử qua nhưng cũng biết là chuyện gì đang xảy ra, lập tức tức giận mắng chửi ầm lên. Nhưng người đó làm cho cậu ta quá thoải mái, cậu ta mắng dần mắng mòn rồi cũng hết hơi, đối phương còn muốn lại gần hôn cậu ta.

Viên Hoài cũng không biết trốn, cứ trừng mắt nhìn người đó. Mặt người đó càng lúc càng gần, ngũ quan dưới ánh sáng trắng dần dần rõ ràng, khuôn mặt thanh tú, lông mày nhạt, đôi mắt to mang theo chút e dè và xấu hổ, nhìn cậu ta bằng ánh mắt si tình giống như nhìn anh trai cậu ta vậy, đôi môi hồng hào ướŧ áŧ... Viên Hoài đột nhiên phát hiện, người kia không phải là được bao bọc bởi ánh sáng trắng, mà là da quá trắng nên mới phát sáng...

Đầu óc Viên Hoài mụ mị, người run lên, hét lên tỉnh giấc, đột nhiên toát mồ hôi lạnh.

Tôi đang ngồi xổm dưới đất gấp chăn, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên, quan tâm hỏi: "Sao vậy, mơ thấy ác mộng à?"

Viên Hoài môi khô lưỡi đắng, ánh mắt vẫn còn ngây dại, trông thật sự giống như bị bóng đè. Tôi định lại gần giúp cậu ta mở chăn ra cho thoáng khí, nhưng lại bị Viên Hoài giữ chặt chân không cho động đậy, cứng cổ đỏ mặt, cố gắng làm ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra, che giấu phần quần ướt đẫm của mình.

"Tôi... tôi ngồi một lát đã..."

Viên Hoài nhớ mơ hồ về giấc mơ, chỉ nhớ những tia sáng trắng chói mắt đó.

Cậu ta thấy tôi đang nhìn mình với vẻ mặt nghi hoặc, không nhịn được liền lớn tiếng nói: "Tôi đói rồi, có cơm ăn không?"

"Để em làm, trứng hấp và cháo kê được không?" Lý Tĩnh Thủy mỉm cười, nghĩ bụng Viên Hoài đúng là trẻ con, vừa mở mắt đã đòi ăn.

Viên Hoài gật đầu lia lịa, đợi Lý Tĩnh Thủy đi khuất, cậu vội vàng bật dậy thu dọn bản thân. Cậu cuộn mấy lớp giấy vệ sinh đã lau tϊиɧ ɖϊ©h͙ nhét vào túi quần, càng nhìn chiếc quần bò quê mùa càng thấy chán nản. Cậu biết đây là hiện tượng sinh lý, ở tuổi này, thân thể lại không có vấn đề gì, lần đầu tiên mộng tinh là chuyện rất bình thường, nhưng lại cứ xảy ra ở nhà Lý Tĩnh Thủy...

Sao Lý Tĩnh Thủy lại ngủ dưới đất thế kia? Không lẽ đã phát hiện ra cậu lén lút...

Viên Hoài cảm thấy mất mặt vô cùng, ôm đầu rêи ɾỉ một hồi, rồi lủi thủi ra sân rửa mặt. Trời mới tờ mờ sáng, bố mẹ Lý Tĩnh Thủy vẫn chưa dậy, chỉ có hai người họ mặt đối mặt ăn sáng.

Lúc ăn cơm, Viên Hoài cứ liếc nhìn Lý Tĩnh Thủy, muốn tìm ra chút manh mối trên mặt anh. Bản thân Lý Tĩnh Thủy vốn là người hướng nội, bị Viên Hoài nhìn chằm chằm như vậy, càng cúi gằm mặt xuống, cuối cùng gần như chỉ húp cháo ở mép bát.

Viên Hoài càng không chắc chắn Lý Tĩnh Thủy rốt cuộc có biết chuyện hay không.

Cậu nghiêm mặt ăn xong bữa sáng, giả vờ bấm điện thoại vài cái rồi nói Chu Tiểu Thiên đang giục, phải đi ngay bây giờ, không đợi đến trưa nữa.

Lý Tĩnh Thủy vốn đã không thoải mái khi ở cùng Viên Hoài, nghe cậu nói muốn đi cũng không giữ lại, vào bếp lấy cho cậu mấy quả trứng luộc, lại lục tìm trong mấy cái thùng ở phòng ngủ một ít khoai tây chiên và sô cô la, bỏ vào một túi nhỏ đưa cho Viên Hoài.

Viên Hoài không muốn nhận, cậu vẫn còn nhớ những lời khó nghe mà bố Lý Tĩnh Thủy đã mắng hôm qua. Cậu ăn một viên kẹo thôi mà Lý Tĩnh Thủy đã bị mắng té tát, nếu biết cậu cầm theo nhiều đồ như vậy, không biết ông ấy sẽ dạy dỗ Lý Tĩnh Thủy thế nào.