Chương 5

Khi lớn hơn một chút và bắt đầu đi học, cậu trở thành mục tiêu của những trò bắt nạt. Thân hình nhỏ bé, lại thêm cái tính nhút nhát, không dám mách cô giáo. Cậu từng bị lột quần và nhốt vào nhà vệ sinh nữ. Run rẩy ngồi xổm trong bồn cầu ở buồng trong cùng suốt cả ngày. Đến tối, cậu mới quấn tạm một tờ báo cũ rồi lủi thủi về nhà.

Cô giáo tưởng cậu trốn học, bố mẹ cậu thì phát điên vì tìm kiếm khắp nơi. Dù có hỏi han thế nào cậu cũng không hé răng nửa lời. Người cậu thì nồng nặc mùi phân, quần áo cũng mất. Bố cậu tức giận vớ lấy cái chổi, đánh cho cậu một trận. Lý Tĩnh Thủy nằm bẹp trên giường suốt hai ngày mới có thể đi học lại.

Đến cấp ba, bộ óc thông minh của Lý Tĩnh Thủy cuối cùng cũng phát huy tác dụng. Thành tích của cậu luôn đứng đầu lớp. Cậu trở thành "con ngoan, trò giỏi" trong mắt thầy cô và bố mẹ. Chẳng còn ai dám bắt nạt cậu nữa.

Lý Tĩnh Thủy nhận ra học hành thật tốt. Cậu vùi đầu vào sách vở. Trong khi người khác coi việc học là gánh nặng, cậu lại biết đây là con đường duy nhất và là lý do tồn tại của mình. Cậu học hành rất chăm chỉ và đạt được thành tích xuất sắc. Từ một huyện nhỏ bé, vô danh, cậu đã thi đỗ vào trường đại học kiến trúc hàng đầu của tỉnh, vào khoa tốt nhất, ngành hot nhất.

Và rồi cậu gặp Viên Vĩ.

Viên Vĩ là người đầu tiên nhiệt tình giúp đỡ cậu, nói chuyện với cậu một cách thân thiện. Anh không giống những người bạn học cùng lớp hay cùng phòng, những người thường cố tình kéo dài giọng, trêu chọc cậu, coi cậu như một kẻ ngốc.

Viên Vĩ tỏa sáng rực rỡ. Trên đường đi, có vô số người chủ động chào hỏi anh. Viên Vĩ hào phóng đáp lại. Thỉnh thoảng anh nhờ ai đó đến hội sinh viên giúp đỡ, họ cũng sẵn lòng đồng ý ngay. Anh như một ngôi sao, tỏa sáng và ấm áp, soi rọi cuộc sống tăm tối của Lý Tĩnh Thủy, có một sức hút mãnh liệt, khó tả đối với cậu.

Cảm giác bị Viên Vĩ ghét bỏ còn khó chịu hơn Lý Tĩnh Thủy tưởng tượng.

Cậu biết mình không được mọi người yêu mến, nhưng cậu không ngờ mọi chuyện lại trở nên tồi tệ đến vậy.

Lý Tĩnh Thủy như một cái cây thiếu nước, héo hon hoàn toàn.

Ban đầu là Viên Vĩ tránh mặt cậu, sau đó là cậu tránh mặt Viên Vĩ. Hai người không còn gặp nhau nữa.

Nhưng thực ra Lý Tĩnh Thủy vẫn luôn dõi theo anh. Khi Viên Vĩ chơi bóng rổ ở sân trường, cậu ngồi trong phòng tự học ở tầng hai đối diện, gục mặt xuống bàn, lặng lẽ ngắm nhìn.

Viên Vĩ thường bước chân phải trước khi lên rổ.

Viên Vĩ thường uống nước sau khi chơi được nửa hiệp, một hơi có thể uống hết nửa chai.