Chương 48

Tôi chạy ra phòng khách dọn dẹp bát đũa, xong lại lau bàn quét nhà, còn kiểm tra cổng lớn một lượt. Dù bận rộn đến đâu thì cũng có lúc xong việc, tôi trốn trong bếp, không kìm được nước mắt, cảm thấy rất tủi thân. Tôi vì sự tùy hứng của Viên Hoài mà bị bố mắng một trận, cậu ta lại chẳng hề biết điều, cứ như tôi toàn thân mang virus vậy... Sao tôi có thể quên được, Viên Hoài là kẻ coi thường người đồng tính, hoàn toàn là vì Viên Vĩ mới có thể chịu đựng sống chung dưới một mái nhà với tôi.

Viên Hoài kỳ thực hối hận vô cùng. Cậu ta rửa chân xong khoanh chân ngồi trên giường, ngồi được mấy phút liền không ngồi yên được nữa, nằm sấp bên cửa sổ ngóng ra ngoài sân, muốn xem tôi đang làm gì.

Qua rất lâu, tôi mới chậm rãi đi từ trong bếp ra, trên mặt đã không còn biểu hiện gì nữa.

Viên Hoài chăm chú nhìn hồi lâu mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng ngồi ngay ngắn lại trên giường, lấy điện thoại ra nhắn tin với Chu Tiểu Thiên, giả vừ như không quan tâm. Cậu ta thật sự không xuống mặt được để nói chuyện mình vừa làm sai lúc nãy... Dù sao cậu ta cũng đã sửa lại cái thùng carton rồi, tôi nhìn thấy chắc là sẽ hiểu ý cậu ta rồi chứ.

Sau này cậu ta sẽ đối xử với tôi tốt hơn một chút, dù sao tôi và anh trai cậu ta cãi nhau, cậu ta cũng sẽ bênh vực tôi, như vậy là được rồi chứ?

Viên Hoài càng nghĩ càng thấy mình đúng, đợi tôi vào phòng, thái độ của cậu ta đã trở lại bình thường. Thấy tôi định trải chiếu ngủ dưới đất, cậu ta ném điện thoại xuống ngăn lại: “Anh làm gì đấy, tôi không ngủ dưới đất!"

Tôi nói: "Tôi ngủ."

"Anh cũng không được ngủ." Viên Hoài bá đạo kéo tôi lên giường. Nửa năm nay cậu ta không chỉ cao lên mà sức lực cũng lớn hơn không ít, bị cậu ta kéo mạnh như vậy, tôi liền bị cậu ta đặt xuống phía sát tường, thô bạo cởi giày tôi ném ra ngoài. Viên Hoài nằm nghiêng ra phía ngoài, trừng mắt nhìn tôi, rõ ràng là có ý muốn nói nếu anh muốn xuống thì cứ việc bước qua người tôi mà xuống.

Tôi thật sự không còn sức để tranh cãi với cậu ta nữa, cũng không cởϊ qυầи áo, nằm quay mặt vào trong tường, nửa người dán vào bức tường lạnh lẽo, hoàn toàn không muốn chạm vào Viên Hoài. Viên Hoài đắp chăn cho tôi, tôi cũng không phản ứng.

Viên Hoài không tin tôi có thể ngủ nhanh như vậy. Điện thoại cậu ta vẫn đang kêu ting ting, Chu Tiểu Thiên đang giục cậu ta nói chuyện. Cậu ta nhắn lại một câu tôi ngủ trước đây rồi tắt máy luôn, khiến Chu Tiểu Thiên ở bên kia mắng cậu ta là trọng sắc khinh bạn, tám phần là đi hẹn hò với cô nào rồi, thật là không biết xấu hổ.

Trong phòng tắt đèn tối om, Viên Hoài lặng lẽ lại gần, nằm úp sấp trên đầu tôi nhìn tôi. Tôi khi ngủ cũng có thói quen cúi đầu, may mà tôi gầy cổ nhỏ nên mới không mọc ra từng lớp nếp nhăn ở cổ. Viên Hoài nhờ chút ánh trăng mờ ảo mà thấy lông mi tôi đang run run, rõ ràng là đang giả vờ ngủ. Cậu ta chọc chọc vào mặt tôi, gọi tôi mấy tiếng, tôi cũng không mở mắt.

Viên Hoài có chút nản lòng, nằm vật ra giường lăn qua lăn lại, cố ý cuộn cả chăn của tôi lên người mình để trêu tôi. Tôi chỉ hơi rùng mình một cái, vẫn cứ bướng bỉnh không để ý đến Viên Hoài.

Tôi nắm chặt tay che miệng, nước mắt theo khóe mắt chảy vào tai. Hôm nay tôi thật sự rất mệt mỏi, một câu cũng không muốn nói, cứ như vậy đi.