Lý Tĩnh Thủy m
Bạn cùng bàn hồi tiểu học vẽ đường phân chia bàn chiếm mất phần lớn cái bàn, còn cố ý chuẩn bị sẵn compa chờ tôi vượt qua ranh giới là sẽ chọc tôi. Kết quả là tôi cứ giữ nguyên khoảng hai gang tay chỗ của mình, cả học kỳ chẳng cho hắn ta cơ hội nào. Sau này ở ký túc xá, tôi cũng là một kẻ vô hình, ngày nào cũng ra sớm về muộn ở phòng tự học, tắm rửa thì chọn lúc phòng tắm vắng người, thay quần áo cũng rúc vào trong màn che trên giường. Mùa hè ký túc xá không có điều hòa, buổi tối đi ngủ một đám thanh niên hận không thể cởi sạch cả qυầи ɭóŧ, chỉ có mình tôi mặc áo ngắn quần đùi chỉnh tề, yên tĩnh đến mức tiếng trở mình cũng không nghe thấy.
Thậm chí tôi đã dọn khỏi ký túc xá nửa tháng rồi mà có một người bạn cùng phòng mới phát hiện ra tôi không còn ở đó nữa.
Tôi tự ti, nhạy cảm, sau khi nhận thức được xu hướng tính dục của mình thì càng ngại tiếp xúc thân thể với người khác. Lúc đầu, Viên Vĩ ôm hôn tôi, tôi cũng căng thẳng đến mức tay chân lạnh ngắt, chỉ vì người đó là Viên Vĩ nên tôi mới cắn răng chịu đựng. Về sau, thời gian lâu dần mới dần dần chấp nhận sự thân mật của anh ấy.
Ngay cả khi Viên Hoài chỉ là một đứa trẻ, tôi cũng không muốn ngủ chung giường với cậu ta... Vậy thì tôi chỉ còn cách trải chiếu dưới đất thôi, dọn dẹp mấy thứ hàng hóa kia đi chắc cũng có thể dọn ra được một ít chỗ.
Điều khiến tôi đau đầu hơn là bố tôi. Viên Hoài muốn ở lại thì phải lấy chăn ga gối đệm, mà tôi không có chìa khóa tủ, chắc chắn không giấu được, thế nào cũng bị mắng cho một trận.
Tôi đi vào bếp vẫn còn đang lo lắng, đến khi sực tỉnh mới nhận ra mình vẫn chưa nấu cơm tối, cũng chẳng còn tâm trí để ý đến Viên Hoài nữa, vội vàng rửa nồi nấu cơm. Lúc bố mẹ tôi về thì cháo cũng vừa mới chín.
Cả nhà ba người im lặng ăn cơm xong, tôi mới rụt rè đề nghị Viên Hoài muốn ở nhờ nhà một đêm.
Bố tôi lập tức ném đũa xuống: “Con nhìn xem nhà mình có chỗ nào mà cho nó ở không?"
Mẹ tôi da rất trắng, ngũ quan vẫn còn thấy được nét thanh tú thời trẻ, có chút giống tôi. Bà nhìn chồng một cái, theo thói quen vẫn giữ im lặng.
"Chỉ một đêm thôi..." Tôi biết bố tôi tính khí không tốt, rất ít khi chủ động yêu cầu điều gì, tôi nhỏ giọng năn nỉ: “Cậu ấy... cậu ấy sẽ ngủ trong phòng con, sáng mai sẽ đi ngay."
"Tao tốn tiền cho mày ăn học, mày ở trường không lo học hành, suốt ngày làm mấy chuyện vô bổ! Bạn bè mày quen biết toàn là cái loại gì vậy? Em trai bạn học của mày? Đừng có mà lừa tao!" Bố tôi càng nói càng tức giận: “Còn cái điện thoại của mày nữa, mới dùng có một năm đã rơi vỡ như thế kia rồi, đừng có mơ tao mua cái mới cho mày! Người ta đều biết đi làm gia sư, làm phục vụ để kiếm thêm thu nhập, mày thì biết cái gì? Mày còn dám dẫn mấy đứa bạn lêu lỏng về nhà nữa thì cút hết ra ngoài cho tao!"
Tôi bị mắng đến mặt mày tái mét, run rẩy nắm chặt quần mới nhịn được không bỏ chạy. Hồi nhỏ, tôi dăm ba bữa lại bị đánh, đến bây giờ nghe thấy bố tôi quát như vậy vẫn theo phản xạ mà cảm thấy sợ hãi. Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng lúc này lưng tôi cũng đã ướt đẫm mồ hôi. Nhưng Viên Hoài vẫn đang đợi tôi ở bên cạnh, tôi không thể để cậu ấy không có chỗ ngủ được.