Chương 43

Viên Hoài nhìn Lý Tĩnh Thủy đang đứng dựa vào tủ kính, hai tay xoắn vào nhau run run, dường như mỗi khi căng thẳng hay xấu hổ, cậu ta đều làm động tác này. Viên Hoài nheo mắt ranh mãnh –

Vậy thì Lý Nữu Nữu lúc này là đang căng thẳng hay xấu hổ đây?

Viên Hoài không nói gì, cứ thế nhìn Lý Tĩnh Thủy, nhìn cậu ta vân vê ngón tay cho đến khi đỏ ửng lên mới mở lời phá vỡ sự im lặng: "Anh trai tôi có biết cậu đến đây không?..."

Lý Tĩnh Thủy không tiện hỏi thẳng Viên Hoài có phải bỏ nhà đi không, cậu lặng lẽ quan sát Viên Hoài, trên người không mang theo ba lô, chắc là nhất thời bốc đồng chạy đến đây thôi?

Viên Hoài nghe ra ý của Lý Tĩnh Thủy, mắt cậu ta đảo một vòng, đột nhiên hỏi: "Nếu tôi và anh tôi cãi nhau thì cậu sẽ bênh ai?"

Chắc chắn là Viên Vĩ rồi, nhưng Lý Tĩnh Thủy nhìn thấy khí thế bức người của Viên Hoài, dường như nếu câu trả lời không vừa ý thì cậu ta sẽ bỏ đi ngay lập tức. Lúc đó cậu biết tìm người ở đâu? Viên Vĩ mà biết chuyện thì lo lắng biết chừng nào?

Lý Tĩnh Thủy lại không muốn nói dối, nên ậm ừ mãi cũng không thốt ra được lời nào.

Viên Hoài chán nản, đến diễn kịch cũng không biết diễn, không hiểu sao anh trai mình lại coi trọng cái đầu gỗ này. Cậu ta gác chân lên quầy: "Tôi đi du lịch với bạn học, tiện thể đến thăm dò tình hình địch – Không thể nào cậu điều tra rõ nhà tôi rồi mà tôi lại không biết gì về cậu chứ?"

Nói rồi, cậu ta còn giả vờ quan sát cửa hàng một lượt: "Tôi nhớ chỗ này rồi đấy, sau này nếu cậu dám lừa anh tôi, tôi sẽ đến phá tan ổ của cậu."

Lý Tĩnh Thủy vội nói: "Tôi chắc chắn sẽ không lừa Viên Vĩ."

Viên Hoài hài lòng gật đầu, thế này mới được.

Cậu ta nghĩ đến cái tên của Lý Tĩnh Thủy, phì cười: "Này, anh tôi có biết cậu tên Lý Nữu Nữu không?"

Lý Tĩnh Thủy sững người, mặt đỏ bừng như sắp nhỏ máu, vẻ mặt như thể xấu hổ đến mức sắp khóc. Cậu không biết phải làm sao để lấy lòng Viên Hoài nữa, quay người lấy một cây kẹo mυ"ŧ trên kệ đưa cho cậu ta, gần như van nài: "Viên Hoài, cậu... cậu đừng nói cho anh ấy biết."

Viên Hoài nhướng mày, bóc kẹo bỏ vào miệng, không nói gì.

Thực ra trong lòng cậu ta hơi khó chịu mới cố ý trêu chọc Lý Tĩnh Thủy như vậy... Hôm nay cậu ta cố tình mặc chiếc quần jean mà Lý Tĩnh Thủy mua cho lần trước, trên đường đi đã bị Chu Tiểu Thiên cười nhạo mấy lần, chỉ vào cái đầu chuột Mickey méo mó trên túi quần cười đến mức sắp đứt hơi. Lý Tĩnh Thủy nói chuyện với cậu ta nửa ngày rồi mà vẫn chưa phát hiện ra.

Tấm rèm cửa đột nhiên bị vén lên, một người đàn ông trung niên cao lớn mập mạp bước vào, nhìn thấy hai người trong quầy thì cau mày: "Tĩnh Thủy, đây là ai?"

"Bố.” Lý Tĩnh Thủy đứng thẳng người, có vẻ hơi căng thẳng: “Đây là em trai của bạn học con."

Người đàn ông qua loa đáp lại một tiếng, nếp nhăn trên trán rất sâu, trông có vẻ không vui.

Viên Hoài vội vàng lấy kẹo ra khỏi miệng, đứng dậy lễ phép chào bố Lý Tĩnh Thủy: "Chào chú, cháu tìm anh Tĩnh Thủy có chút việc."

Cậu ta nhìn những vệt nước do tuyết tan chảy trên quầy, nổi bật trên mặt kính sạch sẽ, hối hận đến mức muốn đập đầu. Quay sang Lý Tĩnh Thủy nhe răng ra hiệu bảo cậu nói giúp mình vài câu.

Kết quả Lý Tĩnh Thủy hoàn toàn không nhận được tín hiệu, chỉ đứng ngây ra. Đến khi bố cậu đi tới nhìn thấy giấy gói kẹo thì lại trừng mắt nhìn Lý Tĩnh Thủy, rồi dọn dẹp đồ đạc trên kệ loảng xoảng.