Bên ngoài quá lạnh, Lý Tĩnh Thủy lại tiếc tiền mua vé vào phòng chờ ngồi điều hòa, nghĩ một lát bèn dẫn Viên Hoài đến trung tâm thương mại bên cạnh. Gần Tết, mọi thứ đều đang giảm giá, sảnh tầng một bày la liệt xe đẩy quần áo thanh lý giá rẻ. Cậu liền đưa đồ cho Viên Hoài trông coi, rồi chen chúc với một đám các bà các cô tranh giành đồ. Viên Hoài xách túi lặng lẽ đi ra xa ngồi xổm, mong người khác đừng nhận ra hai người quen nhau, thật sự quá mất mặt.
Vài phút sau, Lý Tĩnh Thủy ôm một chiếc quần bò mài chạy ra, mặt đỏ bừng, nhưng đôi mắt to lại sáng long lanh: "Viên Hoài, cậu đứng lên, tôi thử xem dài ngắn thế nào."
Viên Hoài nhất thời chưa phản ứng kịp, một lúc lâu sau mới thốt ra được một câu: "Cho tôi à?"
"Ừ, tôi thấy quần cậu hơi ngắn." Lý Tĩnh Thủy cúi xuống giúp Viên Hoài so chiều dài ống quần. Áo khoác và áo len của cậu bị đẩy lên trên, lộ ra một chút mép qυầи ɭóŧ. Không chỉ bị bạc màu, biến dạng mà có lẽ vì lần nào đó giặt chung với quần áo khác nên vải màu xám còn bị nhuộm đen một mảng.
Lý Tĩnh Thủy ở nhà họ Viên nửa năm, mua sắm thêm không ít đồ đạc cho nhà nhưng lại chưa từng mua gì cho bản thân. Tủ quần áo dọn xong trống không, ngoại trừ chiếc ghế gỗ trong phòng khách thuộc về cậu, dường như không còn lưu lại bất kỳ dấu vết nào.
Viên Hoài vốn còn đang chê bai chiếc quần bò quê mùa đó, đột nhiên im lặng, trong lòng không biết là tư vị gì, mặc cho Lý Tĩnh Thủy đo tới đo lui trên người mình, cuối cùng nói: "Hơi dài, tôi đi tìm cái khác."
Bên kia, người tranh giành đồ rẻ chen chúc ba tầng trong ba tầng ngoài. Lý Tĩnh Thủy bình thường ngay cả đi xe buýt cũng thích nép vào góc không người.
Viên Hoài kéo cậu lại: "Thôi, dài thì dài vậy, đỡ phải năm sau lại ngắn."
Lý Tĩnh Thủy do dự, Viên Hoài liền giục cậu đi thanh toán. Hai người mua xong quần, lại im lặng ngồi đối diện nhau trong lối thoát hiểm của trung tâm thương mại, mắt to trừng mắt nhỏ. Lý Tĩnh Thủy vốn không phải người nói nhiều, Viên Hoài thì bức bối, lật qua lật lại điện thoại, tiện thể đấu khẩu biểu tượng cảm xúc với Chu Tiểu Thiên một trận, thời gian mới trôi qua được nửa tiếng.
Lý Tĩnh Thủy thấy cậu thực sự buồn chán, bèn khuyên: "Cậu về ôn bài đi, chỗ này cách ga tàu gần lắm, tôi tự đi được."
Viên Hoài hừ một tiếng: "Tôi chính là không muốn ôn bài mới chạy ra ngoài, cậu đừng quản tôi."
Lý Tĩnh Thủy bị cậu làm cho nghẹn lời, đành phải tiếp tục cúi đầu đọc sách. Cậu thích đọc sách, chẳng mấy chốc đã đắm chìm vào đó. Mãi đến khi Viên Hoài đẩy cậu, mới biết sắp đến giờ tàu chạy.
Ga tàu rất đông người, Viên Hoài đưa Lý Tĩnh Thủy đến tận cửa soát vé mới dừng lại. Cậu nhìn Lý Tĩnh Thủy qua cửa kiểm soát, bị dòng người chen lấn xô đẩy loạng choạng, cố gắng kéo vali biến mất ở góc cua, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, xách túi quần rồi quay người đi ra ngoài.
Lý Tĩnh Thủy lên tàu để hành lý xong mới phát hiện chỗ của mình bị người khác chiếm mất. Cậu đối chiếu số ghế mấy lần, đúng là của mình không sai. Người đàn ông kia mặt dài gầy, mắt xếch, trông hung dữ.
Lý Tĩnh Thủy vừa nói một câu "Làm phiền một chút...", bị người ta trừng mắt, lập tức mím môi không dám nói nữa.
Cậu lúng túng đứng bên cạnh, nghĩ thôi thì bỏ đi, đợi người này xuống rồi cậu sẽ ngồi.