Chương 37

Cậu rất thích cuộc sống yên bình như vậy, có lẽ con người ta càng được nhiều thì càng tham lam. Ban đầu khi ở bên Viên Vĩ, cậu chưa từng nghĩ đến chuyện sống chung; sau khi dọn vào ở, cậu cũng không nghĩ đến tương lai; nhưng đến bây giờ, cậu thường xuyên mơ tưởng đến việc được sống bình dị và hạnh phúc như vậy với Viên Vĩ đến hết đời. Họ sẽ không có con, có lẽ có thể nhận nuôi vài con mèo con chó con… Lý Tĩnh Thủy âm thầm quyết định, đợi tốt nghiệp sẽ nói rõ với bố mẹ, chỉ cần Viên Vĩ luôn ở bên cạnh cậu, cậu cái gì cũng không sợ.

Mùa đông năm nay, sau trận tuyết đầu tiên, Viên Vĩ từ chức Hội trưởng Hội học sinh, dành nhiều thời gian hơn cho gia đình. Khi không có tiết học, anh sẽ cùng Viên Hoài chơi bóng rổ, hoặc cùng Lý Tĩnh Thủy đi dạo nói chuyện phiếm. Ban đầu Lý Tĩnh Thủy còn tiếc cho anh, nhưng Viên Vĩ lại nói năm tư rồi bận rộn, học kỳ sau còn phải viết luận văn, tìm việc, giao việc sớm cũng tốt, đỡ phải đến lúc đó rối tung lên. Lý Tĩnh Thủy thấy anh quả thực không có tâm trạng tiêu cực, lúc này mới yên tâm. Viên Vĩ có thể ở nhà nhiều hơn, cậu thực sự rất vui. Mỗi lần đi học, Viên Vĩ sẽ cố tình giữ khoảng cách với cậu, chỉ có ở nhà, Viên Vĩ mới không cần phải e ngại ánh mắt của người khác, ôm hôn cậu, cho cậu rất nhiều sự dịu dàng.

Kỳ nghỉ đông của đại học đến sớm hơn trung học nửa tháng. Lý Tĩnh Thủy, người vốn chẳng cần thức khuya học bài trong suốt tuần thi, đã dành hai ngày hai đêm liền để chuẩn bị đồ ăn Tết cho hai anh em. Cậu muối cá, treo thịt, gói mấy xửng bánh chưng, hấp bánh bao nhân chay mà Viên Vĩ thích và bánh màn thầu thì là mà Viên Hoài mê tít. Cậu dọn dẹp sạch sẽ mọi ngóc ngách trong nhà, từ ga giường, vỏ chăn cho đến những thứ có thể lau chùi được. Mãi đến khi mẹ gọi điện giục về nhà mấy lần, cậu mới luyến tiếc lên tàu.

Tàu hỏa chậm hơn xe khách hai tiếng nhưng tiết kiệm được hơn ba mươi tệ.

Hôm đó, Viên Vĩ có hẹn với bạn cùng phòng nên không thể tiễn Lý Tĩnh Thủy. Viên Hoài thì đang ở nhà ôn bài, kêu ca học hành đau cả đầu, bèn quấn áo khoác rồi nói muốn ra ngoài hóng gió, tiện thể tiễn cậu.

Lý Tĩnh Thủy kéo một chiếc vali, tay xách thêm một túi du lịch. Viên Hoài vừa nhìn thấy đã nhíu mày: "Cậu chuyển nhà à? Dù sao cũng phải ở đây mà, khuân vác qua lại chẳng phiền phức sao?"

Lý Tĩnh Thủy ngượng ngùng nhỏ giọng nói: "Tôi... tôi mang đồ mùa đông về, để thay đồ mùa hè."

Ký túc xá trường mỗi người chỉ có một tủ quần áo một cánh, không chứa được nhiều đồ. Mỗi học kỳ Lý Tĩnh Thủy đều phải thay đổi quần áo đông hè qua lại mới đủ chỗ. Cậu vẫn chưa nói với gia đình về chuyện của Viên Vĩ, muốn tạm thời giấu bố mẹ thì phải diễn cho tròn vai.

Viên Hoài khinh bỉ đảo mắt, nhưng tay thì không lề mề, xách đồ giúp cậu xuống lầu. Lý Tĩnh Thủy vội vàng muốn giành lại nhưng Viên Hoài thấy phiền, xuống đến nơi liền ném vali cho cậu, bảo cái đó kéo không tốn sức.

Lý Tĩnh Thủy đi theo sau Viên Hoài, chợt nhận ra mới có một học kỳ mà cậu nhóc này đã cao hơn cậu một chút. Quần dài cách đôi giày thể thao một khoảng, để lộ ra mắt cá chân màu mật ong. Những bước chân dẫm lên tuyết trông vững vàng vô cùng, cậu phải thỉnh thoảng chạy vài bước mới theo kịp.

Lý Tĩnh Thủy luôn thích làm việc trước. Khi Viên Hoài hối hả đưa cậu đến ga tàu, mới biết còn hơn một tiếng nữa mới đến giờ soát vé. Viên Hoài tức muốn mắng người nhưng nhìn thấy khuôn mặt ngây ngô như thỏ non của Lý Tĩnh Thủy, cuối cùng lại nhịn xuống.