Lý Tĩnh Thủy như một người đang khát khô trong sa mạc được uống nước mưa, men theo dấu vết ẩm ướt cẩn thận dè dặt tiến về phía trước, rồi nhìn thấy cả một khu rừng xanh kỳ diệu có thể thuộc về mình.
Nhưng lần này không phải là ảo ảnh.
Vì Viên Vĩ đã nói thích cậu, còn làʍ t̠ìиɦ với cậu nữa.
Một Viên Vĩ tốt như vậy, sao có thể nói không thích cậu nữa?
Không thể nào.
Cậu nhìn Viên Hoài, ánh mắt lần đầu tiên lộ ra chút sắc bén. Những lời của Viên Hoài khiến cậu không thể chịu đựng nổi, cậu hoàn toàn không dám tưởng tượng nếu Viên Vĩ lại lạnh nhạt với cậu như trước, cậu phải làm sao để tiếp tục…
Viên Hoài giật mình vì vẻ mặt có phần oán hận của Lý Tĩnh Thủy, ấp úng hồi lâu mới nói: “Anh nghe thấy tôi nói rồi chứ? Vậy chúng ta cứ quyết định như thế.”
Lý Tĩnh Thủy vẫn im lặng, nhưng ánh mắt đã dịu xuống, mang theo nỗi sợ hãi và bất lực không giấu được: “Viên Vĩ… anh ấy không cần tôi nữa sao?”
Giọng điệu của cậu hoàn toàn không phải là nghi vấn, mà là đang đáng thương khẳng định.
Viên Hoài không chịu nổi bộ dạng sắp khóc của Lý Tĩnh Thủy, lại trả lời: “Không có, không có, chỉ là tôi tự nghĩ thế thôi, anh tôi không nói vậy.”
Nói xong, trong lòng cậu ta thầm khinh bỉ chính mình, nói là chia rẽ uyên ương cơ mà, thế này thì thành bà mối rồi, bao giờ hai người họ mới thực sự chia tay đây!
Nhưng nhìn thấy dáng vẻ đột nhiên thả lỏng của Lý Tĩnh Thủy, cậu ta lại không hối hận vì câu trả lời của mình.
Lý Tĩnh Thủy thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không phải Viên Vĩ không cần cậu là được. Cậu có thể làm tốt hơn nữa, cậu không mong Viên Vĩ có thể ân cần chu đáo với cậu như lúc leo núi, chỉ cần Viên Vĩ còn muốn tốt với cậu, còn bằng lòng dịu dàng nói chuyện với cậu là được.
Lời nói của Viên Hoài cũng coi như là tiếng chuông cảnh tỉnh Lý Tĩnh Thủy, khiến cậu nảy sinh cảm giác nguy cơ chưa từng có đối với mối tình này, hận không thể lập tức gặp Viên Vĩ, ôm anh, xác nhận anh vẫn thực sự ở bên mình.
Viên Hoài vốn định hỏi Lý Tĩnh Thủy có muốn dùng kem que chườm mắt không, nhưng chưa kịp mở miệng, Lý Tĩnh Thủy đã chạy biến đi như một con thỏ.
Viên Hoài nhặt áo khoác lên, gãi đầu, rồi lại tức giận ném mạnh cái áo xuống đất giẫm đạp lên… Mẹ kiếp, Lý Tĩnh Thủy này thật là gian xảo! Hôm nay cùng với Chu Tiểu Thiên hát đôi, cứ thế mà qua mặt được cậu ta!
Trong lòng Viên Hoài thầm niệm xin lỗi bố mẹ, xin lỗi ông bà nội ngoại, xin lỗi tổ tiên nhà họ Viên, ủ rũ quay về phòng.
Lỡ như sau này anh trai thật sự không kết hôn, đợi cậu ta lớn lên, sẽ sinh thật nhiều con với vợ, để khỏi phải lo Lý Tĩnh Thủy già rồi không làm được gì, không chăm sóc tốt cho anh trai.
Đèn bàn trong phòng ngủ vẫn sáng, nhưng Viên Vĩ lại gục xuống bàn ngủ thϊếp đi.
Anh hơi cau mày, ngủ không ngon giấc, trên trán và thái dương lấm tấm mồ hôi lạnh. Lý Tĩnh Thủy đến gần gọi anh một tiếng, anh cũng không tỉnh.
Lý Tĩnh Thủy liền lau mồ hôi cho anh, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy vai anh từ phía sau.
Tim cậu vẫn đang đập thình thịch, chỉ có dựa sát vào người này mới có thể dần dần bình tĩnh lại.
Lý Tĩnh Thủy hít mũi, mím môi, biết Viên Vĩ không nghe thấy, mới dám nhỏ giọng thổ lộ: “Viên Vĩ, em thích anh… Anh đừng ghét em, em sẽ không làm phiền anh đâu…”