Chương 33

Lý Tĩnh Thủy cũng không biết mình làm sao nữa, nghe thấy cậu thiếu niên lúc nào cũng hừng hực khí thế nay lại ủ rũ cúi đầu nhận lỗi với mình, mũi liền cay cay. Giống như một đứa trẻ bị ngã, nếu không có ai dỗ dành, tự mình nằm một lúc sẽ lại tự đứng dậy. Nhưng nếu có người đến ôm, sẽ òa khóc nức nở vì tủi thân. Lý Tĩnh Thủy bây giờ cũng vậy, những ngày bị Viên Hoài bắt nạt, bao nhiêu ấm ức dồn nén lại, còn dữ dội hơn trước. Cậu cảm thấy xấu hổ, cố kìm nén không bật ra tiếng, mãi đến khi Viên Hoài thấy nước mắt lưng tròng trên mặt cậu mới tách tay cậu ra. Nhìn thấy thế, cậu ta hết cách: “Chết tiệt, sao anh lại khóc nữa rồi… Tôi cũng đâu có chọc anh?”

Bên cạnh chỉ có khăn lau, Viên Hoài liền lấy cái áo khoác kia lau nước mắt cho Lý Tĩnh Thủy. Áo khoác bò cứng ráp cọ vào mặt Lý Tĩnh Thủy đến đau, khuôn mặt trắng nõn nà mãi mới hết mẩn đỏ, lại bị bàn tay thô ráp của Viên Hoài làm đỏ lên.

Lý Tĩnh Thủy lùi lại, Viên Hoài không cho, cứ giữ chặt cậu: “Thôi nào, tôi không cười anh đâu, đừng khóc nữa, để anh tôi thấy lại mắng tôi chết.”

Lông mi ướt đẫm nước mắt của Lý Tĩnh Thủy khẽ run, chóp mũi đỏ ửng. Cậu luôn yên lặng và e dè, đối xử với người khác bằng sự cẩn thận dè dặt, trông vừa đáng thương vừa khiến người ta đau lòng, khác hẳn với những chàng trai hoạt bát mà Viên Hoài từng gặp… Chu Tiểu Thiên nói đúng, một người như vậy, sao cậu ta có thể nhẫn tâm bắt nạt lâu như thế?

Thực sự là đồ khốn nạn.

Viên Hoài ngẩn người ra, khi hoàn hồn lại mới nhận ra mặt Lý Tĩnh Thủy bị cọ đỏ, cậu ta hơi chột dạ, vứt đại cái áo vào bồn rửa, lấy tay quệt lung tung nước mắt nước mũi cho Lý Tĩnh Thủy.

“À thì… chúng ta đình chiến đi, tôi cũng coi như ngộ ra rồi, anh tôi đã quyết định ai thì tôi có phản đối thế nào cũng vô ích.” Viên Hoài cố tình thở dài, giả vờ bất lực, len lén liếc nhìn Lý Tĩnh Thủy, rồi nói tiếp: “Nhưng mà nói trước nhé, bây giờ hai người thích nhau thì tôi không can thiệp, nhưng nếu sau này anh tôi không thích anh nữa, muốn tiếp tục yêu đương kết hôn với con gái, anh phải lập tức rời đi, tuyệt đối không được dây dưa với anh ấy!”

Nói cho cùng, điểm mấu chốt cuối cùng của Viên Hoài vẫn là Viên Vĩ, cậu ta luôn cảm thấy anh trai mình không nên là người đồng tính, có lẽ việc ở bên Lý Tĩnh Thủy chỉ là nhất thời, khi hết mới mẻ rồi, thì vẫn là trai thẳng thôi, không thoát khỏi chuyện kết hôn sinh con.

Nếu sau này Viên Vĩ không thích cậu nữa?

Lý Tĩnh Thủy cứng đờ người, bị câu nói này làm cho kinh hãi.

Hình như cậu chưa từng nghĩ đến khả năng này, hay nói đúng hơn là cố tình trốn tránh việc nghĩ đến chuyện này. Lúc ban đầu cậu thầm mến Viên Vĩ, những người xung quanh Viên Vĩ đều trêu chọc, Viên Vĩ tỏ ra rất chán ghét, phản ứng này cũng khiến Lý Tĩnh Thủy sợ hãi. Cậu vội vàng tránh xa Viên Vĩ, sợ gây phiền phức cho anh, cũng có chút tự ti, cảm thấy mình không xứng với Viên Vĩ, không dám ôm hy vọng hão huyền để đến gần người tỏa sáng rực rỡ này.

Tuy không còn xuất hiện bên cạnh Viên Vĩ nữa, nhưng cậu vẫn âm thầm quan tâm đến anh - Viên Vĩ làm MC cho hội thao, Viên Vĩ đại diện trường đi giao lưu với trường khác, Viên Vĩ chiều thứ sáu không có tiết sẽ đi chơi bóng rổ, Viên Vĩ và cô gái nào đó trong hội học sinh có tin đồn…