Chương 32

"Anh ấy về phòng vẽ rồi, bảo không có việc gì thì đừng làm phiền anh ấy, để chúng ta tự chơi."

Nghe vậy, Lý Tĩnh Thủy ngây người ra tại chỗ, quên cả khóc.

Suốt cả buổi chiều, Lý Tĩnh Thủy cứ thẫn thờ trong bếp. Cậu ngại vì những vết mẩn đỏ trên mặt nên không về phòng, Viên Vĩ cũng không đến tìm cậu.

Cứ như thể cậu không tồn tại vậy.

Cậu mở cửa sổ nhà bếp, nhìn bầu trời bên ngoài dần chuyển từ sáng sang tối, những tòa nhà gần đó sáng đèn lên, thấp thoáng náo nhiệt, chỉ có cậu ngồi trong bóng tối se lạnh đầu thu, từ đầu đến cuối đều cô độc.

Cậu cảm thấy hơi lạnh, khẽ rụt vai lại, bóng dáng một mình in dài trên mặt đất.

Chu Tiểu Thiên đã đi rồi, trước khi đi còn tranh thủ lúc Viên Hoài không có mặt, nằng nặc xin thêm WeChat của cậu. Lúc này đèn báo tin nhắn của điện thoại liên tục nhấp nháy, nhưng cậu lại không có hứng thú xem tin nhắn, rõ ràng trước đây cậu rất mong chờ có người nhắn tin cho mình.

Viên Hoài đứng đó rất lâu, trên tay cầm một chiếc áo khoác của mình, muốn vào nói chuyện với Lý Tĩnh Thủy nhưng lại không mở miệng được. Cậu ta biết lần này mình thật sự quá đáng. Lý Tĩnh Thủy bị cậu ta hành hạ bao nhiêu lần, lúc nào cũng ngốc nghếch cười, hoặc là tự mình chui về phòng, như con ốc sên chui vào vỏ của mình, đợi bình tĩnh lại rồi mới chậm rãi bò ra, cẩn thận dò xét cuộc sống bằng chiếc râu của mình, nhưng Lý Tĩnh Thủy chưa bao giờ khóc trước mặt cậu ta. Viên Hoài trước đây luôn nghĩ đàn ông con trai khóc lóc sẽ rất ghê tởm, rất ẻo lả, kết quả khi thấy Lý Tĩnh Thủy khóc thật, cậu ta liền ngây người ra. Nước mắt của Lý Tĩnh Thủy rơi xuống mu bàn tay cậu ta, sự áy náy cũng theo đó thiêu đốt trong lòng thành từng lỗ hổng nóng rực, khiến cậu ta vô cùng xấu hổ, hoảng loạn, lần đầu tiên nảy ra ý nghĩ có lẽ nên đối xử tốt hơn với người này.

Cậu ta ho khan một tiếng, rõ ràng rất lo lắng, nhưng vẫn giả vờ ra vẻ bất cần đời, bước vào ném áo khoác lên đầu Lý Tĩnh Thủy: "Này, cho anh mặc."

Lý Tĩnh Thủy kéo áo khoác xuống, vì cúi đầu nên Viên Hoài không nhìn rõ mặt cậu, chỉ biết nín thở chờ cậu hành động.

Không ngờ Lý Tĩnh Thủy lại không mặc, cậu chỉ gấp áo lại trả về chỗ cũ. Cậu vẫn còn nhớ giọng điệu khinh miệt của Viên Hoài lúc chiều nói cậu hôi, cậu sợ rồi, cậu nhát rồi, cậu không dám chọc vào người này, bây giờ chỉ muốn tránh xa.

Viên Hoài không hiểu gì cả, liền không vui: "Anh sao lại không biết điều như vậy chứ--"

Lý Tĩnh Thủy không nói gì, chỉ cứng đầu quay mặt đi chỗ khác, rõ ràng là không muốn để ý đến Viên Hoài.

Viên Hoài sốt ruột, Lý Tĩnh Thủy trốn bên nào, cậu ta liền lách sang bên đó, nhất quyết phải bắt Lý Tĩnh Thủy nhìn thẳng vào mắt mình. Cứ như một con chó to không có đuôi, lủi tới lủi lui, Lý Tĩnh Thủy quay đầu đến mỏi cổ cậu ta cũng không bỏ cuộc, cuối cùng túm lấy cổ áo Lý Tĩnh Thủy. Lý Tĩnh Thủy theo bản năng giơ tay che mặt, cả người run rẩy, sợ Viên Hoài nổi giận sẽ đánh mình.

Viên Hoài tức giận nói: "Anh làm quá lên đấy! Tao, tao cũng không biết anh bị dị ứng mà... Chu Tiểu Thiên suýt nữa tuyệt giao với tao rồi."

Lý Tĩnh Thủy mím chặt môi, vẫn không nói gì.

Viên Hoài liền yếu giọng: "Vậy tao xin lỗi anh được chưa? Xin lỗi, được chưa! Thật ra tao không thích ăn cay đến vậy, lần sau anh cứ ít cho ớt thôi... Không cho cũng được, anh thích ăn gì thì làm món đó đi, tao không kén ăn đâu."