Phản bội thì phản bội, dù sao cậu ta cũng sẽ không giúp Viên Hoài đối phó với Lý Tĩnh Thủy nữa.
Hai người bạn thân thiết này không ai thèm đếm xỉa đến ai, Lý Tĩnh Thủy vô cùng ngượng ngùng, rõ ràng không bật điều hòa nhưng lại thấy từng cơn gió lạnh phả vào người. Cậu đặt bát đũa xuống đứng dậy: "Vậy, vậy Viên Hoài em muốn ăn món gì... để anh đi làm..."
Viên Hoài buông chân cậu ra, giọng điệu vẫn rất hống hách: "Em muốn ăn cay anh không nghe thấy à? Tùy, càng cay càng tốt!"
Lý Tĩnh Thủy ở trong bếp rửa rau, chuẩn bị xào lại món ăn cho Viên Hoài. Cậu không biết Viên Hoài muốn ăn kiểu gì, liền làm mỗi loại một món: hơi cay, cay vừa và rất cay.
Lý Tĩnh Thủy bình thường không ăn cay, ăn một chút tiêu trắng cũng sẽ bị sưng môi, ở trong bếp bị ớt cay xộc lên hắt hơi liên tục, phổi như muốn ho ra ngoài, ngay cả Chu Tiểu Thiên nghe cũng thấy không đành lòng, nhưng Viên Vĩ, người yêu chính thức lại không nói gì, vẫn thản nhiên ăn cơm uống canh, cậu ta cũng chỉ biết nhịn, trừng mắt nhìn Viên Hoài cho hả giận.
Viên Hoài khó chịu khoanh tay ngồi, cố kìm nén chính mình không nhìn vào bếp. Người này sao lại cứng đầu như vậy chứ? Cậu ta nói muốn ăn cay thì cứ làm cay, còn õng ẹo yếu đuối nữa, nghe động tĩnh cứ như giây tiếp theo sẽ ngất xỉu vì ngạt thở vậy.
Viên Vĩ khi Viên Hoài và Lý Tĩnh Thủy xảy ra xung đột thường hay giả vờ hồ đồ, hoặc là khuyên can vài câu nhạt nhẽo, hoặc là hoàn toàn phớt lờ, mặc kệ Viên Hoài nổi nóng gây sự. Anh ta muốn cho Lý Tĩnh Thủy hiểu rõ tầm quan trọng của Viên Hoài đối với mình, quen với việc nhường nhịn Viên Hoài như vậy. Hơn nữa, trong lòng anh ta không thể tránh khỏi có chút ác ý, mượn Viên Hoài để trút giận vì việc mình phải diễn kịch với Lý Tĩnh Thủy.
Sau đó, mỗi khi cảm thấy áy náy, anh ta liền dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành Lý Tĩnh Thủy. Lý Tĩnh Thủy từ nhỏ đến lớn sống thận trọng, khép kín, người duy nhất cậu từng thích và thân thiết là Viên Vĩ, kinh nghiệm tình cảm trong trắng như tờ giấy, Viên Vĩ chỉ cần hơi ve vãn là cậu đã mê muội, quên hết buồn phiền, tủi thân.
Chỉ cần Viên Vĩ nói yêu cậu, cậu liền toàn tâm toàn ý đáp lại Viên Vĩ, lấy lòng Viên Hoài.
Cứ như thể cậu sinh ra đã quen sống thấp kém hơn người khác.
Điều mà trước đây Viên Hoài ghét nhất chính là điểm này, Lý Tĩnh Thủy càng nhút nhát, nhường nhịn, cậu ta càng ngang ngược, hống hách. Nếu Lý Tĩnh Thủy có thể phản kháng cậu ta như một người đàn ông thực thụ, có lẽ cậu ta sẽ không làm ầm ĩ lên như vậy.
Đợi đến khi Lý Tĩnh Thủy đeo tạp dề bưng thức ăn ra, mắt đã đỏ hoe vì cay. Cậu không muốn để Viên Vĩ nhìn thấy, cũng không ăn cơm nữa, lấy cớ dọn dẹp nhà bếp rồi lại chui vào trong.
Chu Tiểu Thiên liền đẩy đĩa thức ăn về phía Viên Hoài, nói móc cậu ta: "Ăn đi, sao lại không ăn nữa, chỉ có mày mới làm được trò này!"
Viên Hoài cãi lại: "Ai bảo tao không ăn!"
Cậu ta không ngờ Lý Tĩnh Thủy lại thật thà như vậy, thật sự làm rất cay, chắc là đã dùng hết ớt trong nhà rồi. Viên Hoài cay đến tê lưỡi, trong lòng nóng như lửa đốt, chưa ăn được mấy miếng đã chảy nước mắt nước mũi, tìm khắp nơi xin nước uống.
"Ngu ngốc.” Viên Vĩ cười cậu ta: “Đây gọi là gì? Gậy ông đập lưng ông?"
Chu Tiểu Thiên cũng không giận dỗi nữa, ôm cốc rỗng chạy vào tìm Lý Tĩnh Thủy: "Anh, còn nước không? Viên Hoài sắp chết rồi."