Viên Vĩ trên bàn ăn vẫn tiếp tục bàn bạc chi tiết với người làm phóng đồ, mắt chỉ dán vào điện thoại, không nhận ra ánh mắt cầu cứu của Lý Tĩnh Thủy.
Chu Tiểu Thiên thấy không ổn, ho một tiếng rồi gắp cho Lý Tĩnh Thủy một miếng sườn, miệng ngọt như mía lùi khen: "Anh, anh cũng ăn nhiều một chút đi, món sườn xào chua ngọt này ngon lắm, thảo nào dạo này em thấy Viên Hoài béo lên, chắc chắn là công lao của anh rồi."
Viên Hoài vén áo lên, cố ý khoe đường cơ bụng để khıêυ khí©h Chu Tiểu Thiên: "Mày có bị mù không, tao béo chỗ nào? Anh tao gầy đi thì có!"
Chu Tiểu Thiên nghe vậy, quay sang quan sát Viên Vĩ kỹ càng, quả nhiên là có hơi gầy đi một chút, sắc mặt cũng trắng bệch.
Lý Tĩnh Thủy cũng nhìn theo, nghĩ đến việc Viên Vĩ không được mình chăm sóc tốt liền áy náy trong lòng. Cậu không giúp được Viên Vĩ về mặt kinh tế, người lại ngốc nghếch không hiểu được tâm tư của Viên Vĩ, nếu ngay cả thân thể của Viên Vĩ cũng không chăm sóc tốt, vậy thì cậu thật vô dụng...
Cậu dè dặt hỏi: "Viên Vĩ... có phải cơm không hợp khẩu vị của anh không?"
Viên Vĩ lúc này mới bỏ điện thoại xuống, nói: "Không có, dạo này hội sinh viên bận quá, trưa có lúc anh bận không ăn trưa được."
"Vậy sao được.” Lý Tĩnh Thủy định nói mình có thể mang cơm cho Viên Vĩ, nhưng nghĩ đến việc anh không thích thân mật với mình trước mặt bạn bè, bèn đổi lời: “Vậy, vậy nếu anh bận, sáng em sẽ làm cơm hộp cho anh mang theo, ít ra cũng có cái lót dạ, cứ để bụng đói không tốt."
"Để sau đi, anh cũng không nói trước được ngày nào bận." Viên Vĩ vốn chỉ thuận miệng nói dối, không để tâm đến sự quan tâm ân cần của Lý Tĩnh Thủy, ngược lại còn cười đùa với Chu Tiểu Thiên: "Cậu mập ú này mau giảm cân đi, đến tuổi yêu đương rồi, đàn ông mập là không có chỗ đứng trên thị trường đâu."
Chu Tiểu Thiên kêu la thảm thiết làm nũng.
Viên Vĩ và Viên Hoài đều không coi là thật, chỉ có Lý Tĩnh Thủy nghiêm túc khuyên cậu ta: "Cũng không hẳn, tính cậu tốt như vậy, chắc chắn sẽ có người thích cậu."
Chu Tiểu Thiên cảm động đến sắp khóc, nghiêm túc hỏi Lý Tĩnh Thủy: "Anh, anh có chị em gái nào không?"
Lý Tĩnh Thủy không hiểu ý.
"Kiểu tính cách giống anh ấy, nấu ăn ngon, là em gái thì tốt nhất, không được thì chị gái cũng được, coi như em được ôm thêm mấy cục vàng."
Viên Vĩ cười ha hả, Lý Tĩnh Thủy đỏ mặt ngượng ngùng lắc đầu, còn sợ Chu Tiểu Thiên thất vọng, ánh mắt đầy vẻ áy náy.
Ba người kia vui vẻ hòa thuận, Viên Hoài lại không vui, lấy đũa chọc tới chọc lui trong đĩa, chọc nát món cá kho của Lý Tĩnh Thủy. Viên Vĩ gõ vào mu bàn tay cậu ta: "Viên Hoài, em bị làm sao vậy? Muốn ăn thì ăn, đừng chọc hết cả lên, người khác còn ăn được nữa không?"
Viên Hoài tức giận ném đũa: "Em không có khẩu vị, em muốn ăn cay!"
Tốt nhất là cay đến mức có thể phun ra hết cục tức trong lòng, để cậu ta thấy thoải mái hơn!
Viên Vĩ bật cười: "Sao anh lại không biết em đột nhiên ăn được cay vậy?"
"Hôm nay đột nhiên ăn được thì làm sao!" Viên Hoài cãi lại. Từ lúc ôm Lý Tĩnh Thủy xong, cậu ta bắt đầu nổi nóng vô cớ, nhìn ai cũng thấy khó chịu.
Chu Tiểu Thiên kéo tay áo cậu ta, cậu ta cũng hất ra, còn nghiến răng nghiến lợi nói một câu "kẻ phản bội".
Lần này Chu Tiểu Thiên cũng tức giận, trừng mắt, trong lòng khinh thường Viên Hoài. Cậu ta thấy Lý Tĩnh Thủy rất tốt, trừ việc là con trai ra thì có hơi tiếc, tính tình dịu dàng, nấu ăn lại ngon, quán xuyến nhà cửa đâu ra đấy, chăm sóc hai anh em bọn họ chu đáo, cậu ta nhìn mà thèm chết đi được. Lý Tĩnh Thủy hơn hẳn mẹ cậu ta, bà mẹ chỉ biết làm đẹp, cãi nhau và gọi người giúp việc không biết bao nhiêu lần! Thằng nhóc Viên Hoài này chỉ giỏi gây sự, bắt nạt Lý Tĩnh Thủy hiền lành, nếu là người khác thì chắc chắn đã không chịu nổi cậu ta rồi, đúng là thân ở trong phúc mà không biết hưởng.