Chương 28

Tối hôm đó, Viên Vĩ không đối xử qua loa với cậu như mọi khi. Lý Tĩnh Thủy cảm thấy như được khen thưởng, càng hăng hái học vẽ hơn, còn mượn một đống sách ở thư viện trường học về cày ngày cày đêm, chỉ sợ Viên Vĩ hỏi gì mà cậu không biết, khiến Viên Vĩ thất vọng.



Lý Tĩnh Thủy hoàn hồn, âm thầm thở phào nhẹ nhõm, may mà Viên Vĩ không chú ý đến chuyện vừa rồi, nếu không chắc lại không vui, cho rằng cậu bất tài, đến ở lâu như vậy rồi mà vẫn không thể hòa thuận với Viên Hoài. Cậu không dám làm phiền Viên Vĩ vẽ, lặng lẽ thay quần bẩn rồi đi ra ngoài.

Viên Vĩ liếc thấy bóng dáng Lý Tĩnh Thủy biến mất, bực bội tháo tai nghe xuống, điện thoại vẫn im lặng như cũ, căn bản chưa từng bật trình phát nhạc.

Viên Vĩ im lặng bóp sống mũi, nheo mắt: “tách" một tiếng tắt máy tính.



Lý Tĩnh Thủy dọn dẹp xong nhà cửa thì đã đến giờ cơm tối. Cậu leo núi mỏi nhừ cả người, về nhà lại bị ngã rồi dọn dẹp, cứ luôn tay luôn chân, lúc xào rau cánh tay muốn giơ lên cũng không nổi, đầu cứ gật gà gật gù, như thể sắp ngủ gục đến nơi.

Viên Hoài và Chu Tiểu Thiên cười đùa trong phòng ngủ, Viên Vĩ vẫn đang bận, cậu chỉ có thể một mình lẩm bẩm mấy công thức định lý trong bếp, hoặc là nghĩ đi nghĩ lại chuyện Viên Vĩ và cậu đi leo núi trong đầu, cố gắng để bản thân tỉnh táo hơn một chút.

Lúc om thức ăn, Lý Tĩnh Thủy lau sạch bếp, cậu cầm khăn lau không có việc gì làm, bèn ngẩng đầu nhìn trần nhà trống trơn, lại quay đầu nhìn tủ bát trắng tinh vừa lau sạch sẽ, đột nhiên cảm thấy hơi cô đơn và buồn chán.

Sau khi cậu chuyển đến, thời gian ở bên Viên Vĩ nhiều hơn, nhưng cậu luôn cảm thấy giữa hai người thiếu thiếu điều gì đó, giống như cậu và nơi này, dường như luôn lạc lõng, cũng không hoàn toàn là vì Viên Hoài.

Đợi cơm nước dọn lên bàn, Lý Tĩnh Thủy đi gọi Viên Vĩ trước. Viên Vĩ vẫn đang làm nốt việc, bảo cậu đi gọi Viên Hoài và Chu Tiểu Thiên. Cậu đi tới đi lui ở cửa, hai vai co rúm lại, mấy lần giơ tay định gõ cửa, lại thôi.

Vẫn là Chu Tiểu Thiên mũi thính, ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, bụng sôi ùng ục, bèn chủ động mở cửa phòng.

Viên Hoài ngồi khoanh chân trên giường, đôi mắt giống Viên Vĩ nhìn cậu lạnh lùng, khiến Lý Tĩnh Thủy vô thức lùi lại một bước, cười gượng gạo, mang theo chút lấy lòng, muốn cậu tạm thời bớt giận, đừng để Viên Vĩ lại phải đau đầu vì hai người họ nữa.

Chu Tiểu Thiên từ khi chứng kiến cảnh Viên Hoài quát mắng Lý Tĩnh Thủy, liền áy náy sâu sắc với Lý Tĩnh Thủy, cảm thấy trước đây mình giúp Viên Hoài làm việc xấu, thật sự quá thất đức.

Viên Hoài hằm mặt không nói gì, cậu ta bèn cố gắng làm không khí vui vẻ lên để Lý Tĩnh Thủy đỡ ngại. Đầu tiên là chủ động nhường ghế cho Lý Tĩnh Thủy, còn mình thì ngồi lên chồng sách trên ghế đẩu nhỏ. Thân hình mũm mĩm của cậu ta vừa nhúc nhích, chiếc ghế đẩu nhỏ liền kêu lên ken két, như sắp đứt hơi đến nơi. Viên Hoài bị âm thanh đó tra tấn đến chịu hết nổi, cuối cùng đuổi cậu ta sang ngồi ghế gỗ, rồi tự mình đổi chỗ.

Sau khi đổi chỗ, cậu ta lại ngồi ngay cạnh Lý Tĩnh Thủy. Lý Tĩnh Thủy ngượng ngùng cúi đầu ăn cơm. Rõ ràng lúc nãy còn có thể nói nói cười cười với Chu Tiểu Thiên, vậy mà bây giờ đối với cậu lại tỏ vẻ mất hết khẩu vị, hận không thể ăn xong rồi đi ngay, khiến Viên Hoài càng thêm bực bội. Cậu ta giẫm chân lên mu bàn chân của Lý Tĩnh Thủy, Lý Tĩnh Thủy giãy giụa nhưng không thoát ra được, đành đáng thương để mặc cậu ta giẫm lên chân mình như vậy, ngay cả gắp thức ăn cũng không dám, chỉ ôm bát ăn cơm trắng, không dám thở mạnh.