Hôm nay thì nhét quần áo trong tủ của Lý Tĩnh Thủy vào túi ni lông rồi treo lên cây, ngày mai thì nuôi cá vàng trong cốc nước của cậu, ngày kia lại trộn mù tạt vào kem đánh răng, toàn những trò xấu xa.
Lý Tĩnh Thủy không kịp phòng bị, sau đó thì mặc kệ cậu ta luôn. Nếu ngày nào Viên Hoài không làm ầm lên thì cậu lại thấy trong lòng bất an, cứ như thiếu thiếu gì đó.
Lý Tĩnh Thủy ở một thời gian, dần dần không còn sợ Viên Hoài nữa. Cậu cảm thấy Viên Vĩ nói đúng, Viên Hoài bản chất không xấu, chỉ là tính tình hơi ngang ngạnh, nhất thời chưa dễ dàng chấp nhận cậu.
Lý Tĩnh Thủy sống rất vui vẻ, Viên Hoài thì tức nghẹn họng. Cậu không hiểu nổi, Lý Tĩnh Thủy kiếp trước là thỏ đế hay bông gòn vậy?
Bắt nạt thế nào cũng không nổi nóng. Lúc đầu còn sợ sệt rụt rè, mắt đỏ hoe, khiến cậu có chút cảm giác thành tựu khi bắt nạt người khác. Bây giờ thì sau khi giật mình một cái lại làm việc của mình, mất công bày trò cả buổi, còn không bằng cậu đột nhiên quát lên hai tiếng.
Đến kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh, anh trai dẫn Lý Tĩnh Thủy đi leo núi ngoại ô, bỏ mặc cậu ở nhà một mình.
Viên Hoài cảm thấy mình như đứa trẻ mồ côi, cha không thương mẹ không yêu, chẳng khác gì Chu Tiểu Thiên bị thả rông.
Mẹ Chu Tiểu Thiên đi du lịch nước ngoài với bạn thân, bố cậu ta thì bận rộn yêu đương với mấy cô bồ nhí, cậu ta gọi điện một cái là lôi người đến. Chu Tiểu Thiên vác theo túi lớn túi nhỏ, đồ ăn đồ chơi đầy đủ cả, lôi kéo Viên Hoài ở phòng khách chơi game điện tử hai ngày hai đêm.
Đến khi Viên Vĩ và Lý Tĩnh Thủy về, phòng khách đã bẩn đến mức không thể đặt chân xuống đất. Hai đứa trẻ nằm lăn ra giường giả chết, người đầy vụn bánh snack, lay thế nào cũng không tỉnh.
Viên Hoài gác chân lên gối của Viên Vĩ, ôm gối của Lý Tĩnh Thủy trong lòng, áo xộc xệch đến tận bụng, ngáy o o, quầng thâm mắt đen sì như bị ai đấm cho hai phát, nhìn là biết mấy ngày nay chơi bời điên cuồng.
Viên Vĩ thấy Viên Hoài ngủ trong đống rác, định giũ ga giường cho cậu, vừa giơ tay lên đã bị Lý Tĩnh Thủy ôm lấy cánh tay, nhỏ giọng khuyên: "Anh… anh đừng đánh nó, cứ để nó ngủ đi."
Viên Vĩ bật cười: "Em nhìn thấy anh muốn đánh nó ở chỗ nào? Hồi nhỏ nó tè dầm trên giường anh, anh còn không nỡ đánh, thằng nhóc này càng ngày càng nghịch ngợm, anh thấy nó là cố ý, bày bừa cả nhà ra để mình về thấy bực mình đấy."
Lý Tĩnh Thủy im lặng mím môi cười, thấy hành động phá phách vì ghen tuông của Viên Hoài vừa trẻ con vừa đáng yêu. Tuy có chút áy náy với Viên Hoài, nhưng nghĩ đến việc được đi chơi riêng với Viên Vĩ, nếu được chọn lại, chắc cậu vẫn sẽ lén lút bỏ đi với Viên Vĩ.
Cậu sức khỏe không tốt, ngày đầu tiên leo đến lưng chừng núi đã bắt đầu mềm nhũn chân. Viên Vĩ không ép cậu tiếp tục leo lên, nhất quyết chia hành trình một ngày thành hai ngày, đến sáng ngày thứ ba mới lên đến đỉnh núi ngắm bình minh.
Suốt chuyến đi, Viên Vĩ rất kiên nhẫn, dồn hết sự chú ý lên Lý Tĩnh Thủy, dù Lý Tĩnh Thủy buồn ngủ hay đói bụng đều có thể phát hiện ra ngay lập tức.
Họ ở bên nhau đã lâu, bình thường Viên Vĩ chỉ cần hơi tỏ ra tốt với Lý Tĩnh Thủy một chút là cậu đã rất vui, đây là lần đầu tiên Lý Tĩnh Thủy cảm nhận được mình được Viên Vĩ yêu chiều hết lòng, được anh thật sự đặt vào trong tim. Cậu càng tận hưởng thì càng không nỡ, rất sợ vừa về đến nhà, Viên Vĩ lại biến thành anh trai của Viên Hoài, chỉ có một phần rất nhỏ mới thuộc về cậu.