Chương 24

Viên Vĩ mỉm cười, đặt Lý Tĩnh Thủy xuống giường, cởϊ áσ ướt cho cậu. Lý Tĩnh Thủy chưa bao giờ để Viên Vĩ nhìn thấy cơ thể mình vào ban ngày như thế này, chỉ cởi trần thôi mà mặt cậu đã đỏ bừng như tôm luộc, ôm tay luống cuống, ngực phơn phớt hồng.

Thấy cậu cúi đầu xấu hổ, Viên Vĩ đưa tay vuốt ve chiếc cổ trắng nõn của cậu. Động tác đầy ẩn ý, nhưng ánh mắt lại trong veo, không hề có chút du͙© vọиɠ nào: "Tĩnh Thủy, em thấy thế nào?"

"Mua hoa quả cũng không tốn bao nhiêu... Hay là... hay là em vẫn nộp tiền sinh hoạt phí đi..." Lý Tĩnh Thủy nói với vẻ áy náy: “Nhưng em không nộp được hai nghìn, một tháng em chỉ có tám trăm..."

Tay Viên Vĩ đã trượt xuống xương quai xanh của cậu: "Em có muốn học vẽ trước không? Hai chúng ta cùng nhận vẽ tổng mặt bằng, tuy không kiếm được nhiều, nhưng đủ trang trải chi phí sinh hoạt hàng ngày."

"Em có thể sao?" Lý Tĩnh Thủy ngẩng đầu, mắt sáng long lanh, nhìn Viên Vĩ đầy mong đợi.

Cậu biết Viên Vĩ đang nhận việc làm thêm. Bây giờ họ vẫn chưa tốt nghiệp, chưa có chứng chỉ, loại công việc vẽ thuê này thường chỉ là vẽ tổng mặt bằng cơ bản, giá không cao, số lượng nhận được mỗi tháng cũng có hạn.

Viên Vĩ một mình cũng đủ bận rồi, bây giờ lại muốn dẫn dắt cậu, nói là để kiếm tiền trang trải chi phí sinh hoạt, chi bằng nói là muốn chia sẻ thời gian với cậu, muốn để cậu thử trải nghiệm cuộc sống của anh, muốn Lý Tĩnh Thủy có một vị trí trong ngôi nhà này.

Điều này còn khiến Lý Tĩnh Thủy cảm thấy an toàn hơn bất cứ việc nấu cơm dọn dẹp nào, khiến cậu thực sự cảm thấy mình được Viên Vĩ công nhận.

"Dạy em thì được, nhưng anh muốn một chút thù lao." Viên Vĩ ghé sát lại gần, dùng ngón tay chỉ vào môi mình.

Lý Tĩnh Thủy mím môi cười, nín thở từ từ áp sát vào Viên Vĩ, чмоки một cái lên môi anh: "Cảm ơn anh."

Không khí trong phòng ngủ trở nên ái muội, mặt Lý Tĩnh Thủy càng đỏ hơn. Cậu từ từ nhắm mắt lại, mềm mại dựa vào đầu giường, nhãn cầu chuyển động liên tục dưới mí mắt tố cáo sự bất an và căng thẳng của cậu. Cậu nghĩ nếu Viên Vĩ muốn làʍ t̠ìиɦ vào ban ngày, cậu cũng rất sẵn lòng.

Không ngờ Viên Vĩ mãi không có động tĩnh gì. Cậu hé mắt ra nhìn, thì thấy trong phòng ngủ chỉ còn lại một mình cậu.

"... Viên Vĩ?"

Lý Tĩnh Thủy hốt hoảng gọi người, xấu hổ vô cùng vì hành động vừa rồi của mình, gần như là đang câu dẫn. Cậu sợ Viên Vĩ chán ghét mình, vội vàng khoác đại một bộ quần áo sạch sẽ định đi tìm Viên Vĩ giải thích.

Viên Vĩ lại bưng chậu nước đi vào, gọi cậu lại: "Em xuống làm gì? Ngồi yên đó, anh lấy khăn nóng chườm mắt cá chân cho em."

Lý Tĩnh Thủy cảm thấy l*иg ngực mình cũng như được ủ ấm, nóng ran ẩm ướt, được Viên Vĩ lấp đầy.

Không biết từ lúc nào Viên Hoài đã dựa vào cửa phòng ngủ gặm táo, nhai rau ráu nhìn họ chằm chằm, lầm bầm chửi rủa cái cặp đôi đồng tính chó má kia…

Cậu vốn định nhắc anh trai mình bị bong gân phải dùng đá chườm, nhưng vừa nhìn thấy dáng vẻ e lệ xinh đẹp của Lý Tĩnh Thủy, bèn khó chịu quay ngoắt vào phòng.

Liên quan gì đến cậu, chườm nóng cho liệt nửa người luôn đi! Cậu chơi bóng rổ bị bong gân, anh trai cũng có hầu hạ cậu thế này đâu!

Tên hồ ly tinh mặt dày!

Bản thỏa thuận bí mật bị phá ngang giữa chừng kia, Viên Hoài lại nổi tính xấu xa, thỉnh thoảng lại bắt nạt Lý Tĩnh Thủy.