Chương 22

Đi làm thêm phục vụ, hay làm gia sư? Cậu cũng muốn, nhưng mỗi lần đối diện với người lạ, cậu lại căng thẳng đến nói không nên lời.

Thấy cậu do dự, Viên Hoài cười khẩy: "Anh nghĩ kỹ đi, nếu không ký thì phải dọn ra ngoài, không được ở nhà chúng tôi nữa."

Nghe vậy, Lý Tĩnh Thủy cuống lên, lắp bắp nói: "Nhiều... nhiều quá... Có thể bớt chút được không? Tôi ăn ít lắm, cũng... cũng không thích ăn thịt, dọn dẹp giặt giũ tôi có thể làm một mình! Hai nghìn... thật sự nhiều quá..."

"Không nộp nổi thì dọn ra ngoài.” Viên Hoài đảo mắt: “Anh tôi mềm lòng, nhất thời không nói ra miệng được, tôi mới nói trước cho anh biết, kẻo đến lúc anh ấy nuôi không nổi chúng ta, lúc đó hai người oán trách nhau, chi bằng bây giờ đường ai nấy đi còn hơn. Ví dụ như chuyện tối qua, rõ ràng là anh làm bẩn sách của tôi, vậy mà lại để anh tôi mua cho tôi, thật quá đáng!"

Viên Hoài nói xong thì thấy hả hê trong lòng. Anh trai cậu ta không chỉ đền sách cho cậu ta, mà còn giúp cậu ta gấp chăn, dọn dẹp bàn học. Từ khi cậu ta học cấp hai, anh trai đã dạy cậu ta phải tự lập, đã bao lâu rồi anh ấy không quan tâm đến cậu ta tỉ mỉ như vậy. Tuy miệng lưỡi không nể nang gì, nhưng trong lòng cậu ta rất quý anh trai mình, thấy Viên Vĩ vì Lý Tĩnh Thủy mà làm hòa với mình thì cũng hơi mềm lòng.

Cuối cùng vẫn nể mặt anh trai, bớt từ ba nghìn xuống còn hai nghìn, miễn phí tổn thất tinh thần do phải sống chung.

"Cái đó..." Lý Tĩnh Thủy định nói đó là sách cậu mua, phòng cậu dọn, nhưng nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của Viên Hoài thì lại nuốt lời vào bụng. Nếu hiểu lầm có thể làm dịu đi mối quan hệ của hai anh em họ, thì cũng là chuyện tốt, Viên Vĩ chắc cũng sẽ vui.

"Nhanh lên, nếu anh không ký thì cuộc thương lượng hữu nghị của chúng ta sẽ đổ vỡ." Viên Hoài thể hiện tinh thần đàm phán, vừa đấm vừa xoa: “Ký rồi thì chúng ta nước sông không phạm nước giếng, trong nhà này trừ phòng tôi ra, anh có quyền sử dụng; không ký, tôi có cả trăm cách đuổi anh đi, không tin thì cứ thử xem."

Nghĩ đến chuyện cháo thêm gia vị, bị ngã và súng nước trước đó, Lý Tĩnh Thủy hoàn toàn không nghi ngờ lời nói của Viên Hoài.

Nhưng mà hai nghìn một tháng, cậu cau mày suy nghĩ, một nghìn hai trăm còn lại cậu phải kiếm ở đâu?

Việc chung sống hòa bình của Viên Hoài thật sự quá hấp dẫn đối với cậu. Nghĩ đến việc có thể sống yên ổn với Viên Vĩ, cậu cảm thấy cái gì cũng đáng giá.

Viên Hoài tính toán rất kỹ, người này biết khó mà lui thì tốt nhất, nếu cứ cố chấp muốn ở lại, nhìn quần áo bình thường của Lý Tĩnh Thủy, rõ ràng không phải người giàu có, chỉ cần nắm được điểm yếu này, trong nhà này muốn sống thế nào chẳng phải do anh trai cậu ta quyết định sao? Lý Tĩnh Thủy muốn giở trò cũng không có điều kiện, mua nước mua thức ăn mua đồ ăn vặt đều phải nhờ anh trai, anh trai cậu ta không phiền mới lạ.

Đến lúc đó cậu ta sẽ âm thầm tiết kiệm số tiền này vài năm, học theo mấy bà mẹ chồng nhà giàu trong phim, ném cả đống tiền vào mặt Lý Tĩnh Thủy, đuổi cậu ta cút xéo... Cái này gọi là lấy mỡ nó rán nó.

"Còn một điều nữa, tôi quên viết." Viên Hoài vỗ trán, viết thêm một dòng chữ ngoằn ngoèo chỉ cho Lý Tĩnh Thủy. Lý Tĩnh Thủy nín thở nhìn hồi lâu, không nhận ra chữ nhưng lại không dám hỏi, cẩn thận liếc nhìn Viên Hoài.