Viên Vĩ gửi cho cậu một tin nhắn WeChat: Về nhà chờ anh.
Lý Tĩnh Thủy vội vàng gõ chữ giải thích: Viên Vĩ, em đi ngay đây, anh đừng giận, em chỉ muốn cùng anh về nhà thôi, nếu không em đợi anh ở cổng trường được không?
Cậu đặt ngón tay lên nút gửi, tay run run, cuối cùng vẫn xóa hết, chỉ trả lời hai chữ: Được rồi.
Viên Vĩ không phản hồi.
Cậu lo lắng lại gửi thêm một tin nhắn: Tối nay anh muốn ăn gì?
Viên Vĩ vẫn không trả lời.
Cậu bỗng nhiên cảm thấy hơi tủi thân, nói: Em bị trẹo chân rồi.
Điện thoại vẫn im lặng.
Ánh sáng trong mắt Lý Tĩnh Thủy dần tắt, biết mình lại làm Viên Vĩ mất mặt rồi. Viên Vĩ không thích thân mật với cậu ở trường, chắc là vì cảm thấy cậu không xứng với anh… Cậu đã có được người này rồi, rốt cuộc còn đòi hỏi gì nữa mà cứ gây thêm phiền phức cho Viên Vĩ như vậy chứ?
Cậu hít mạnh một cái, gửi một câu "Xin lỗi". Thang máy trên tầng thượng của hội sinh viên chỉ có thể dùng thẻ quẹt mới đi được, cậu đành phải giống như lúc đến, lê cái chân bị thương, vịn tường từng bước khập khiễng xuống cầu thang…
Lý Tĩnh Thủy không dám làm phiền Viên Vĩ nữa, xuống khỏi tòa nhà khoa Kiến trúc, ngồi một lúc, thấy chân đỡ đau hơn rồi mới bắt taxi về nhà.
Cậu không muốn ở một mình với Viên Hoài, nên ngồi xuống ghế đá dưới tòa nhà đợi Viên Vĩ. Xung quanh cây cối um tùm, muỗi to bằng móng tay, đốt một cái là sưng vù lên ngay. Da cậu trắng nên vết muỗi đốt càng rõ.
Mặt trời sắp lặn mà Viên Vĩ vẫn chưa về. Lý Tĩnh Thủy đang xua muỗi thì bỗng nhiên một dòng nước lạnh dội vào gáy. Ngẩng đầu lên nhìn, thì thấy Viên Hoài đang nhoài người ra từ cửa sổ nhà bếp, tay cầm súng nước bắn vào người cậu. Đứa trẻ này thật ranh mãnh, lại còn pha nước với mật ong nữa chứ. Tóc tai, quần áo của Lý Tĩnh Thủy dính nhớp nháp, lũ muỗi bị mùi ngọt thu hút, vây quanh cậu như muốn ăn tươi nuốt sống.
Viên Hoài ở trên lầu cười ha hả, cười chán rồi mới ngoắc tay với Lý Tĩnh Thủy: "Lên đây, tôi có chuyện muốn nói với anh."
Lý Tĩnh Thủy coi như không nghe thấy, lặng lẽ quay người đi.
"Anh có lên đây không?!" Viên Hoài lại bắn súng nước vào người cậu mấy lần, tức giận nói: "Không sợ mất mặt thì tôi gọi bây giờ đấy, đồ hồ ly tinh chết tiệt—"
Cậu ta làm ầm ĩ lên, đúng lúc mọi người tan làm về, thu hút không ít ánh mắt. Lý Tĩnh Thủy hoảng hốt đứng dậy, mặc kệ chân đau, cắm đầu chạy vào trong tòa nhà.
Viên Hoài đắc ý dạt dào đợi trong phòng khách, cố tình gác hai chân lên chiếc ghế mới mua của Lý Tĩnh Thủy. Chiều nay cậu ta học thể dục, nhảy hố cát với Chu Tiểu Thiên, đế giày dính đầy cát, làm ghế dính một lớp bụi.
Lý Tĩnh Thủy mở cửa bước vào, tay bám vào khung cửa, các khớp xương trắng bệch. Rõ ràng là rất kháng cự, nhưng sợ Viên Hoài lại làm ầm ĩ, cậu đành phải đóng cửa lại, lưng áp sát vào cửa, không dám tiến thêm một bước nào gần Viên Hoài.
Cậu mặc một chiếc áo phông trắng, bị nước mật ong của Viên Hoài làm ướt gần hết, dính chặt vào da, lộ ra chút da thịt bên trong. Mặt, cổ và cánh tay chi chít những nốt muỗi đốt đỏ ửng, tóc cũng ướt nhẹp, vẻ mặt buồn bã đáng thương.
Viên Hoài bất giác nhớ lại thân thể trắng nõn nà của cậu tối hôm qua, ho khan một tiếng, cố tỏ ra hung dữ quát: "Lại đây!"
Lý Tĩnh Thủy nhìn chằm chằm xuống sàn nhà, cứ như có gì đó hấp dẫn cậu ở đó, lê chân bước từng bước về phía trước, không nói một lời.