"Thế bố mày thì sao?" Viên Hoài bị cậu ta chọc cười.
"Bố tao so với tao còn thảm hơn, thắt lưng buộc bụng mà vẫn phải nuôi bồ nhí, lấy đâu ra tiền cứu tế tao? Nếu không thì mày nghĩ sao mẹ tao lại đấu lại được ông ấy, nắm chắc mạch máu kinh tế trong nhà, ai gặp cũng phải sợ."
Nghe đến đây, Viên Hoài đột nhiên ngồi thẳng dậy, mắt đảo một vòng, cười gian xảo.
Chiều tan học, Lý Tĩnh Thủy tra thời khóa biểu của Viên Vĩ, muốn cùng anh về nhà. Nhưng đến nơi Viên Vĩ học thì không thấy anh đâu, gọi điện cũng không được. Mọi người trong lớp gần như đã về hết, cậu cứ đi đi lại lại do dự ở cửa, mãi đến khi người cuối cùng ra ngoài, cậu mới lắp bắp lại gần bắt chuyện: "Bạn… bạn học, xin… xin hỏi, bạn có biết Viên Vĩ đi đâu rồi không?"
Nam sinh nói: "Hội sinh viên chắc, vừa nãy có người đến gọi cậu ấy rồi."
Lý Tĩnh Thủy lịch sự nói cảm ơn. Chỉ nói vài câu ngắn ngủi với người lạ như vậy thôi mà trên chóp mũi cậu đã lấm tấm mồ hôi. Nam sinh kia dường như đột nhiên nhận ra cậu là ai, liền nháy mắt hỏi: "À, cậu là người yêu của Viên Vĩ à?"
Lý Tĩnh Thủy mím môi, lùi lại một bước, không biết nên nói gì.
Nam sinh kia cũng không có ý xấu, chỉ là tò mò: "Này, lúc làʍ t̠ìиɦ với nhau có sướиɠ không— này… này cậu đừng chạy, tôi không hỏi nữa, cậu đừng nói với Viên Vĩ nhé!"
Lý Tĩnh Thủy chạy ra khỏi tòa nhà dạy học không để ý bậc thang, bị trẹo chân phải. Cậu sợ người kia lại đuổi theo hỏi thêm những câu kỳ quặc, liền cúi đầu khập khiễng đi nhanh về phía tòa nhà lớn. Hội sinh viên chiếm trọn tầng cao nhất của tòa nhà lớn, văn phòng, phòng tài liệu, phòng họp, phòng hoạt động đều có đủ cả. Lúc này trong phòng họp đang rất náo nhiệt, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười đùa, không khí vô cùng sôi nổi.
Viên Vĩ ở trường luôn làm việc cao điệu, sống khiêm tốn. Chuyện cậu ta come out với Lý Tĩnh Thủy tuy gây xôn xao một phen, nhưng cậu ta vẫn cứ làm việc của mình, hoàn toàn không bị ảnh hưởng, cũng rất ít khi xuất hiện cùng Lý Tĩnh Thủy ở trường. Chuyện bát quái này nhanh chóng lắng xuống. Giáo viên phụ trách điều phối hội sinh viên cũng đã tìm cậu ta nói chuyện một lần, chuyện này coi như xong.
Lý Tĩnh Thủy biết Viên Vĩ không thích cậu thân mật với mình ở trường, nên thường ăn uống hẹn hò ở những khu phố xa trường một chút. Nhưng cậu cảm thấy nếu hai người đã sống chung, lại nghiêm túc suy nghĩ đến tương lai, thì thân mật hơn một chút cũng không có gì to tát, hơn nữa cậu thật sự hơi sợ phải về nhà một mình đối mặt với Viên Hoài.
Lý Tĩnh Thủy ngồi trên ghế dài ở hành lang, nghiêng người có thể nhìn thấy bục giảng trong phòng họp. Viên Vĩ đang đứng trên đó phát biểu, nói năng lưu loát, rõ ràng rất được các bạn học ủng hộ. Anh nói được một lúc thì nhận thấy mấy người bên cửa sổ mất tập trung, đang thì thầm với nhau, có người cười trộm, có người lại tỏ vẻ khinh thường.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, đúng lúc bắt gặp ánh mắt tha thiết như chú cún con của Lý Tĩnh Thủy đang nhìn anh đầy ngưỡng mộ, thậm chí còn hào hứng vẫy tay với anh.
Viên Vĩ cau mày, nói: "Kéo rèm lại."
Lý Tĩnh Thủy bên ngoài cửa sổ bỗng nhiên đứng bật dậy, trong lòng vô cùng bất an. Cậu cảm thấy mình như lại làm sai điều gì khiến Viên Vĩ không vui, liền luống cuống đứng đó nắm tay. Cậu cứ mỗi khi hoảng hốt là lại có thói quen làm động tác nhỏ này, Viên Vĩ đã nhắc nhở nhiều lần rồi mà cậu vẫn không sửa được.